Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.
26 Khi ấy, bà Ê-li-sa-bét có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gáp-ri-en đến một thành miền Ga-li-lê, gọi là Na-da-rét, 27 gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giu-se, thuộc dòng dõi vua Đa-vít. Trinh nữ ấy tên là Ma-ri-a.
28 Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói : “Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà.” 29 Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì.
30 Sứ thần liền nói : “Thưa bà Ma-ri-a, xin đừng sợ, vì bà được đẹp lòng Thiên Chúa. 31 Này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giê-su. 32 Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đa-vít, tổ tiên Người. 33 Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận.”
34 Bà Ma-ri-a thưa với sứ thần : “Việc ấy sẽ xảy ra thế nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng ?”
35 Sứ thần đáp : “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ toả bóng trên bà ; vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. 36 Kìa bà Ê-li-sa-bét, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai : bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng, 37 vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.”
38 Bấy giờ bà Ma-ri-a nói với sứ thần : “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Người thực hiện cho tôi như lời sứ thần nói.” Rồi sứ thần từ biệt ra đi.
Suy niệm
Trong Phúc Âm theo Thánh Lu-ca, biến cố Truyền Tin diễn ra rất âm thầm, trong một ngôi nhà nhỏ tại Na-da-rét. Không có đông người, không có ồn ào, chỉ có một cuộc gặp gỡ giữa Thiên Chúa và một con người rất đơn sơ: Đức Maria.
Sứ thần đến và mang theo một lời mời gọi vượt quá mọi hiểu biết của con người. Một điều tưởng như không thể: một trinh nữ sẽ thụ thai, và sinh ra Đức Giê-su, Con Thiên Chúa.
Maria đã bối rối. Điều đó rất thật. Vì khi Thiên Chúa bước vào cuộc đời, Người không phải lúc nào cũng nói những điều dễ hiểu hay dễ chấp nhận. Có những lúc Chúa mời gọi ta đi vào một con đường mà ta chưa từng nghĩ tới.
Maria đã hỏi: “Việc ấy sẽ xảy ra thế nào?”
Đó không phải là nghi ngờ, nhưng là một câu hỏi chân thành của người muốn hiểu để đáp lại.
Và khi nghe câu trả lời: “Đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được”, Maria đã thưa một lời rất đơn sơ, nhưng thay đổi cả lịch sử:
“Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Người thực hiện cho tôi như lời sứ thần nói.”
Tiếng “xin vâng” ấy không phải là một lời dễ nói. Đó là sự phó thác cả cuộc đời, chấp nhận những điều chưa biết trước, những khó khăn có thể xảy đến, những điều có thể khiến người khác hiểu lầm.
Trong đời sống của chúng ta cũng vậy. Có những lúc Chúa không đòi chúng ta làm điều lớn lao, nhưng chỉ mời gọi một điều rất nhỏ:
chấp nhận một hoàn cảnh,
kiên nhẫn trong một khó khăn,
trung thành trong một bổn phận,
hay đơn giản là tin tưởng khi chưa thấy rõ con đường phía trước.
Nhưng chính trong những “xin vâng” nhỏ bé đó, Thiên Chúa vẫn đang làm nên những điều lớn lao.
Lễ Truyền Tin nhắc chúng ta rằng: Thiên Chúa không chỉ hành động trong quá khứ, nhưng vẫn đang gõ cửa cuộc đời mỗi người hôm nay. Và điều Người chờ đợi không phải là sự hoàn hảo, nhưng là một trái tim sẵn sàng thưa “xin vâng”.
Lời nguyện kết
Lạy Đức Maria, xin dạy con biết nói lời “xin vâng” như Mẹ trong những điều nhỏ bé mỗi ngày. Lạy Chúa, xin cho con tin tưởng vào kế hoạch của Chúa, dù con chưa hiểu hết, và can đảm bước theo ý Chúa trong đời sống con. Amen.