Thứ Hai tuần 5 mùa Chay ( Ga 8,1-11)



Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. 

Khi ấy, Đức Giê-su đến núi Ô-liu. 2 Vừa tảng sáng, Người trở lại Đền Thờ. Toàn dân đến với Người. Người ngồi xuống giảng dạy họ. 3 Lúc đó, các kinh sư và người Pha-ri-sêu dẫn đến trước mặt Đức Giê-su một phụ nữ bị bắt gặp đang ngoại tình. Họ để chị ta đứng ở giữa, 4 rồi nói với Người : “Thưa Thầy, người đàn bà này bị bắt quả tang đang ngoại tình. 5 Trong sách Luật, ông Mô-sê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao ?” 6 Họ nói thế nhằm thử Người, để có bằng cớ tố cáo Người. Nhưng Đức Giê-su cúi xuống lấy ngón tay viết trên đất. 7 Vì họ cứ hỏi mãi, nên Người ngẩng lên và bảo họ : “Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi.” 8 Rồi Người lại cúi xuống viết trên đất. 9 Nghe vậy, họ bỏ đi hết, kẻ trước người sau, bắt đầu từ những người lớn tuổi. Chỉ còn lại một mình Đức Giê-su, và người phụ nữ thì đứng ở giữa. 10 Người ngẩng lên và nói : “Này chị, họ đâu cả rồi ? Không ai lên án chị sao ?” 11 Người đàn bà đáp : “Thưa ông, không có ai cả.” Đức Giê-su nói : “Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu ! Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa !”

Suy niệm

“Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi.”

Đoạn Tin Mừng trong Phúc Âm theo Thánh Gio-an hôm nay mở ra một cảnh rất thật của đời sống con người: một người bị đưa ra giữa đám đông, bị xét xử, bị dồn vào thế không còn lối thoát.

Người phụ nữ ấy không chỉ mang tội, mà còn mang cả ánh mắt khinh chê, lời kết án và sự lạnh lùng của người khác. Còn đám đông thì đứng đó, tưởng mình đúng, tưởng mình có quyền cầm đá.

Và rồi Đức Giê-su xuất hiện… nhưng Người không vội nói. Người cúi xuống, viết trên đất. Một khoảng lặng rất lạ, như để mỗi người có thời gian nhìn lại chính mình.

Khi Người lên tiếng, không phải là để bênh vực hay kết án, mà là để đánh thức lương tâm:
“Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi.”

Không ai nói thêm gì. Những viên đá không được ném ra. Từng người lặng lẽ rời đi. Có lẽ họ nhận ra rằng mình cũng không khác gì người phụ nữ kia.

Trong cuộc sống, chúng ta không cầm đá thật, nhưng lại dễ “ném đá” bằng lời nói, bằng thái độ, bằng cách nhìn.
Một lời nhận xét vội vàng…
Một câu nói thiếu suy nghĩ…
Một lần nhắc lại lỗi cũ của người khác…

Tất cả đều có thể làm người khác đau.

Khi đám đông đã rút đi, chỉ còn lại hai người: Đức Giê-su và người phụ nữ. Không còn tiếng ồn, không còn áp lực, chỉ còn sự thật và lòng thương xót.

Đức Giê-su không hỏi chị đã sai thế nào, cũng không nhắc lại quá khứ. Người chỉ hỏi: “Không ai lên án chị sao?”
Và rồi Người nói: “Tôi cũng không lên án chị đâu.”

Một câu nói đủ để nâng con người đứng dậy.

Nhưng Người không dừng ở đó. Người mở ra một hướng đi mới:
“Từ nay đừng phạm tội nữa.”

Tha thứ không phải là bỏ qua tất cả, nhưng là trao cho người khác một cơ hội để đổi mới.

Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta sống nhẹ lại một chút:
đừng quá nhanh khi xét đoán,
đừng quá nặng khi nói về lỗi của người khác,
và cũng đừng tuyệt vọng về chính mình.

Vì Chúa không giữ chúng ta lại trong quá khứ, nhưng luôn mở ra một con đường phía trước. 

Lời nguyện kết

Lạy Chúa Giê-su, xin dạy con biết chậm lại trước khi xét đoán, biết nhẹ nhàng khi nhìn lỗi của người khác, và biết tin vào cơ hội bắt đầu lại mà Chúa luôn dành cho con. Amen.
Mới hơn Cũ hơn
DÒNG NỮ TỲ CHÚA GIÊSU TÌNH THƯƠNG