Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 9,1-41
1 Khi ấy, ra khỏi Đền Thờ, Đức Giê-su nhìn thấy một người mù từ thuở mới sinh. 2 Các môn đệ hỏi Người : “Thưa Thầy, ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù, anh ta hay cha mẹ anh ta ?” 3 Đức Giê-su trả lời : “Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để thiên hạ nhìn thấy công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh. 4 Chúng ta phải thực hiện công trình của Đấng đã sai Thầy, khi trời còn sáng ; đêm đến, không ai có thể làm việc được. 5 Bao lâu Thầy còn ở thế gian, Thầy là ánh sáng thế gian.”
6 Nói xong, Đức Giê-su nhổ nước miếng xuống đất, trộn thành bùn và xức vào mắt người mù, 7 rồi bảo anh ta : “Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa” (Si-lô-ác có nghĩa là : người được sai phái). Vậy anh ta đến rửa ở hồ, và khi về thì nhìn thấy được.
8 Các người láng giềng và những kẻ trước kia thường thấy anh ta ăn xin mới nói : “Hắn không phải là người vẫn ngồi ăn xin đó sao ?” 9 Có người nói : “Chính hắn đó !” Kẻ khác lại rằng : “Không phải đâu ! Nhưng là một đứa nào giống hắn đó thôi !” Còn anh ta thì quả quyết : “Chính tôi đây !” 10 Người ta liền hỏi anh : “Vậy, làm sao mắt anh lại mở ra được như thế ?” 11 Anh ta trả lời : “Người tên là Giê-su đã trộn một chút bùn, xức vào mắt tôi, rồi bảo : ‘Anh hãy đến hồ Si-lô-ác mà rửa.’ Tôi đã đi, đã rửa và tôi nhìn thấy.” 12 Họ lại hỏi anh : “Ông ấy ở đâu ?” Anh ta đáp : “Tôi không biết.”
13 Họ dẫn kẻ trước đây bị mù đến với những người Pha-ri-sêu. 14 Nhưng ngày Đức Giê-su trộn chút bùn và làm cho mắt anh ta mở ra lại là ngày sa-bát. 15 Vậy, các người Pha-ri-sêu hỏi thêm một lần nữa làm sao anh nhìn thấy được. Anh trả lời : “Ông ấy lấy bùn thoa vào mắt tôi, tôi rửa và tôi nhìn thấy.” 16 Trong nhóm Pha-ri-sêu, người thì nói : “Ông ta không thể là người của Thiên Chúa được, vì không giữ ngày sa-bát” ; kẻ thì bảo : “Một người tội lỗi sao có thể làm được những dấu lạ như vậy ?” Thế là họ đâm ra chia rẽ. 17 Họ lại hỏi người mù : “Còn anh, anh nghĩ gì về người đã mở mắt cho anh ?” Anh đáp : “Người là một vị ngôn sứ !”
18 Người Do-thái không tin là trước đây anh bị mù mà nay nhìn thấy được, nên đã gọi cha mẹ anh ta đến. 19 Họ hỏi : “Anh này có phải là con ông bà không ? Ông bà nói là anh bị mù từ khi mới sinh, vậy sao bây giờ anh lại nhìn thấy được ?” 20 Cha mẹ anh đáp : “Chúng tôi biết nó là con chúng tôi, nó bị mù từ khi mới sinh. 21 Còn bây giờ làm sao nó thấy được, chúng tôi không biết, hoặc có ai đã mở mắt cho nó, chúng tôi cũng chẳng hay. Xin các ông cứ hỏi nó ; nó đã khôn lớn rồi, nó có thể tự khai được.” 22 Cha mẹ anh nói thế vì sợ người Do-thái. Thật vậy, người Do-thái đã đồng lòng trục xuất khỏi hội đường kẻ nào dám tuyên xưng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô. 23 Vì thế, cha mẹ anh mới nói : “Nó đã khôn lớn rồi, xin các ông cứ hỏi nó.”
24 Một lần nữa, họ gọi người trước đây bị mù đến và bảo : “Anh hãy tôn vinh Thiên Chúa. Chúng ta đây, chúng ta biết ông ấy là người tội lỗi.” 25 Anh ta đáp : “Ông ấy có phải là người tội lỗi hay không, tôi không biết. Tôi chỉ biết một điều : trước đây tôi bị mù mà nay tôi nhìn thấy được !” 26 Họ mới nói với anh : “Ông ấy đã làm gì cho anh ? Ông ấy đã mở mắt cho anh thế nào ?” 27 Anh trả lời : “Tôi đã nói với các ông rồi mà các ông vẫn không chịu nghe. Tại sao các ông còn muốn nghe lại chuyện đó nữa ? Hay các ông cũng muốn làm môn đệ ông ấy chăng ?” 28 Họ liền mắng nhiếc anh : “Có mày mới là môn đệ của ông ấy ; còn chúng ta, chúng ta là môn đệ của ông Mô-sê. 29 Chúng ta biết rằng Thiên Chúa đã nói với ông Mô-sê ; nhưng chúng ta không biết ông Giê-su ấy bởi đâu mà đến.” 30 Anh đáp : “Kể cũng lạ thật ! Các ông không biết ông ấy bởi đâu mà đến, thế mà ông ấy lại là người đã mở mắt tôi ! 31 Chúng ta biết : Thiên Chúa không nhậm lời những kẻ tội lỗi ; còn ai kính sợ Thiên Chúa và làm theo ý của Người, thì Người nhậm lời kẻ ấy. 32 Xưa nay chưa hề nghe nói có ai đã mở mắt cho người mù từ lúc mới sinh. 33 Nếu không phải là người bởi Thiên Chúa mà đến, thì ông ta đã chẳng làm được gì.” 34 Họ đối lại : “Mày sinh ra tội lỗi ngập đầu, thế mà mày lại muốn làm thầy chúng ta ư ?” Rồi họ trục xuất anh.
35 Đức Giê-su nghe nói họ đã trục xuất anh. Khi gặp lại anh, Người hỏi : “Anh có tin vào Con Người không ?” 36 Anh đáp : “Thưa Ngài, Đấng ấy là ai để tôi tin ?” 37 Đức Giê-su trả lời : “Anh đã thấy Người. Chính Người đang nói với anh đây.” 38 Anh nói : “Thưa Ngài, tôi tin.” Rồi anh sấp mình xuống trước mặt Người. 39 Đức Giê-su nói : “Tôi đến thế gian này chính là để xét xử : cho người không xem thấy được thấy, và kẻ xem thấy lại nên đui mù !”
40 Những người Pha-ri-sêu đang ở đó với Đức Giê-su nghe vậy, liền lên tiếng : “Thế ra cả chúng tôi cũng đui mù hay sao ?” 41 Đức Giê-su bảo họ : “Nếu các ông đui mù, thì các ông đã chẳng có tội. Nhưng giờ đây các ông nói rằng : ‘Chúng tôi thấy’, nên tội các ông vẫn còn !”
Suy niệm
Trong Phúc Âm theo Thánh Gio-an, khi thấy một người mù từ thuở mới sinh, các môn đệ hỏi Đức Giê-su: “Ai đã phạm tội khiến người này sinh ra đã bị mù?” Câu hỏi ấy phản ánh cách suy nghĩ rất quen thuộc của con người: khi thấy đau khổ, ta thường nghĩ ngay đến tội lỗi và hình phạt.
Nhưng Đức Giê-su đã trả lời một cách hoàn toàn khác. Người nói: “Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta đã phạm tội. Nhưng sở dĩ như thế là để công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh.”
Câu trả lời ấy mở ra cho chúng ta một cách nhìn mới về đau khổ.
Trong cuộc sống, khi gặp bệnh tật, thất bại hay những biến cố khó khăn, nhiều khi chúng ta tự hỏi: “Có phải Chúa đang phạt mình không?” Hoặc chúng ta nhìn người khác và nghĩ rằng họ đang chịu hậu quả vì lỗi lầm nào đó. Nhưng Tin Mừng hôm nay nhắc rằng không phải mọi đau khổ đều là hình phạt.
Có những điều xảy ra mà con người không thể hiểu hết. Nhưng ngay cả trong những hoàn cảnh ấy, Thiên Chúa vẫn có thể thực hiện điều tốt đẹp. Người mù trong Tin Mừng đã sống nhiều năm trong bóng tối. Cuộc đời anh có lẽ đầy thiệt thòi và bị người khác coi thường. Thế nhưng chính nơi con người tưởng chừng bất hạnh ấy, Đức Giê-su đã tỏ lộ quyền năng và lòng thương xót của Thiên Chúa.
Bóng tối của anh trở thành nơi ánh sáng được chiếu tỏa.
Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta thay đổi cách nhìn về những thử thách của cuộc đời. Thay vì chỉ hỏi “Tại sao điều này xảy ra?”, chúng ta có thể học cách tin tưởng rằng Thiên Chúa vẫn đang hoạt động, ngay cả khi chúng ta chưa hiểu được kế hoạch của Người.
Đôi khi chính trong những khó khăn và thử thách, con người lại học được sự kiên nhẫn, lòng tin và sự phó thác. Và nhiều khi chính từ những vết thương của mình, chúng ta có thể đem lại sự cảm thông và hy vọng cho người khác.
Vì thế, Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta tin rằng: ngay cả trong những điều khó hiểu nhất của cuộc đời, Thiên Chúa vẫn có thể làm cho ánh sáng của Người chiếu tỏa.
Lời nguyện
Lạy Chúa, xin giúp chúng con hiểu rằng không phải mọi đau khổ đều là hình phạt. Xin cho chúng con biết tin tưởng vào tình yêu và kế hoạch của Chúa, ngay cả khi chúng con chưa hiểu hết những gì đang xảy ra trong cuộc đời mình. Xin cho chúng con biết nhìn những thử thách với lòng tin và hy vọng, để trong mọi hoàn cảnh, chúng con vẫn nhận ra rằng Chúa luôn hiện diện và đang dẫn dắt chúng con. Amen.