Thứ Năm tuần 5 mùa Chay



✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

51 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Do-thái rằng : “Thật, tôi bảo thật các ông : ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết.”

52 “Người Do-thái liền nói : “Bây giờ, chúng tôi biết chắc là ông bị quỷ ám. Ông Áp-ra-ham đã chết, các ngôn sứ cũng vậy ; thế mà ông lại nói : ‘Ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết.’

53 “Chẳng lẽ ông lại cao trọng hơn cha chúng tôi là ông Áp-ra-ham sao ? Người đã chết, các ngôn sứ cũng đã chết. Ông tự coi mình là ai ?” 54 Đức Giê-su đáp : “Nếu tôi tôn vinh chính mình, vinh quang của tôi chẳng là gì cả. Đấng tôn vinh tôi chính là Cha tôi, Đấng mà các ông gọi là Thiên Chúa của các ông. 55 Các ông không biết Người ; còn tôi, tôi biết Người. Nếu tôi nói là tôi không biết Người, thì tôi cũng là kẻ nói dối như các ông. Nhưng tôi biết Người và giữ lời Người. 56 Ông Áp-ra-ham là cha các ông đã hớn hở vui mừng vì hy vọng được thấy ngày của tôi. Ông đã thấy và đã mừng rỡ.”

57 Người Do-thái nói : “Ông chưa được năm mươi tuổi mà đã thấy ông Áp-ra-ham !” 58 Đức Giê-su đáp : “Thật, tôi bảo thật các ông : trước khi có ông Áp-ra-ham, thì tôi, Tôi Hằng Hữu !”

59 Họ liền lượm đá để ném Người. Nhưng Đức Giê-su lánh đi và ra khỏi Đền Thờ.

Suy niệm

Có những lúc trong đời sống đức tin, ta vẫn giữ đạo, vẫn đọc kinh, vẫn tham dự Thánh Lễ… nhưng Lời Chúa dường như không còn chạm vào lòng nữa. Ta nghe, nhưng không thực sự “giữ”. Ta biết, nhưng không để Lời ấy dẫn lối. Và rồi, đời sống cứ trôi đi, có Chúa đó, nhưng lại như thiếu một điều gì rất sâu.

Đức Giê-su nói một câu rất mạnh: “Ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết.” Nhưng cái “chết” ở đây không chỉ là cái chết thể lý, mà còn là một thứ chết âm thầm trong tâm hồn: chết vì chai lì, chết vì mất hy vọng, chết vì không còn khao khát điều tốt lành nữa.

Thực tế là vậy… có những lúc ta biết điều gì là đúng, nhưng lại không làm. Biết phải tha thứ, nhưng vẫn giữ trong lòng. Biết phải sống chân thành, nhưng vẫn chọn cách giả vờ. Biết phải dành thời gian cho Chúa, nhưng lại trì hoãn hết lần này đến lần khác. Không phải vì ta không tin, mà vì ta chưa thật sự để Lời Chúa “ở lại” trong mình.

Giữ Lời Chúa không phải là chuyện lớn lao, mà bắt đầu từ những điều rất nhỏ: một lần nén lại cơn nóng giận, một lần chọn nói lời nhẹ nhàng thay vì khó chịu, một lần âm thầm làm điều tốt mà không cần ai biết. Chính những điều nhỏ bé đó làm cho Lời Chúa sống động, chứ không còn là lời đọc cho xong.

Người Do-thái ngày xưa tranh cãi về Đức Giê-su, họ chất vấn: “Ông là ai?” Nhưng vấn đề không phải là họ thiếu lý lẽ, mà là họ không mở lòng. Còn ta hôm nay cũng vậy: nhiều khi không phải ta không hiểu Chúa, mà là ta chưa dám sống theo Chúa.

Giữ Lời Chúa là một hành trình – có lúc dễ, có lúc khó, có lúc cảm thấy rất khô khan. Nhưng chính trong sự kiên trì đó, Lời Chúa dần biến đổi ta, làm cho tâm hồn ta “sống” lại từng ngày, nhẹ hơn, bình an hơn, thật hơn.

Và có lẽ điều Chúa mong không phải là ta hiểu hết mọi điều, mà là mỗi ngày sống một chút theo Lời Người.

Lời nguyện kết

Lạy Chúa, nhiều khi con nghe Lời Chúa nhưng lại để đó, không sống. Xin cho con biết bắt đầu từ những điều nhỏ bé mỗi ngày, để Lời Chúa thật sự ở lại và biến đổi cuộc đời con. Amen.
Mới hơn Cũ hơn
DÒNG NỮ TỲ CHÚA GIÊSU TÌNH THƯƠNG