Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. Mc 6,14-29
14 Khi ấy, vua Hê-rô-đê nghe biết về Đức Giê-su, vì Người đã nổi danh. Có kẻ nói : “Đó là ông Gio-an Tẩy Giả từ cõi chết trỗi dậy, nên mới có quyền năng làm phép lạ.” 15 Kẻ khác nói : “Đó là ông Ê-li-a.” Kẻ khác nữa lại nói : “Đó là một ngôn sứ như một trong các ngôn sứ.” 16 Vua Hê-rô-đê nghe thế, liền nói : “Ông Gio-an, ta đã cho chém đầu, chính ông đã trỗi dậy !” 17 Số là vua Hê-rô-đê đã sai người đi bắt ông Gio-an và xiềng ông trong ngục. Lý do là vì vua đã lấy bà Hê-rô-đi-a, vợ của người anh là Phi-líp-phê, 18 mà ông Gio-an lại bảo : “Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài !” 19 Bà Hê-rô-đi-a căm thù ông Gio-an và muốn giết ông, nhưng không được. 20 Thật vậy, vua Hê-rô-đê biết ông Gio-an là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông. Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe. 21 Một ngày thuận lợi đến : nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Hê-rô-đê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Ga-li-lê. 22 Con gái bà Hê-rô-đi-a vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dự tiệc vui thích. Nhà vua nói với cô gái : “Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con.” 23 Vua lại còn thề : “Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được.” 24 Cô gái đi ra hỏi mẹ : “Con nên xin gì đây ?” Mẹ cô nói: “Đầu Gio-an Tẩy Giả.” 25 Lập tức cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng : “Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả, đặt trên mâm.” 26 Nhà vua buồn lắm, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô. 27 Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gio-an tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, 28 bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ. 29 Nghe tin ấy, môn đệ đến lấy thi hài ông và đặt trong một ngôi mộ.
Suy niệm
Khi nghe nói về Đức Giê-su, người ta bàn tán đủ điều. Có người nói Người là ông Gio-an sống lại, người khác nói là Ê-li-a, người khác nữa lại bảo là một ngôn sứ. Nhưng với vua Hê-rô-đê, tất cả những lời đồn ấy chỉ làm ông thêm sợ hãi. Vì trong lòng ông vẫn còn ám ảnh bởi Gio-an Tẩy Giả – người mà chính ông đã cho chém đầu.
Gio-an là người nói thẳng, nói thật. Ông dám nói với vua rằng: việc vua lấy vợ của anh mình là sai. Ông không nói để chống đối, cũng không để làm khó ai, mà chỉ vì sự thật thì không thể im lặng. Nhưng sự thật ấy lại làm người khác khó chịu, nhất là những ai đang sống trong sai trái.
Vua Hê-rô-đê biết Gio-an là người tốt, là người thánh thiện. Ông sợ Gio-an, nhưng cũng thích nghe ông nói. Thế nhưng, nhà vua lại không đủ can đảm để thay đổi đời mình. Ông nghe sự thật, nhưng không dám sống theo sự thật. Vì thế, ông cứ lưng chừng: vừa biết điều đúng, vừa tiếp tục làm điều sai.
Còn bà Hê-rô-đi-a thì khác. Bà không muốn nghe sự thật. Sự thật làm bà khó chịu, nên bà tìm cách loại bỏ người nói sự thật. Và cuối cùng, trong một bữa tiệc đầy vui vẻ, tiếng nói của sự thật bị dập tắt chỉ vì một lời thề bốc đồng và sĩ diện trước mặt người khác.
Cái chết của Gio-an Tẩy Giả cho thấy một điều rất rõ: sự thật thường phải trả giá, còn sự im lặng cho cái sai thì lại dễ được yên thân. Nhưng Gio-an đã chọn trung thành với sự thật, dù biết rằng điều đó có thể dẫn đến cái chết.
Câu chuyện vua Hê-rô-đê và Gio-an Tẩy Giả không xa chúng ta như ta tưởng. Nó đang lặp lại mỗi ngày trong chính đời sống của nhiều người hôm nay, có khi là trong chính lòng ta.
Có những lúc ta biết rất rõ điều gì là đúng, nhưng ta vẫn không làm. Không phải vì ta không hiểu, mà vì làm điều đúng thì phải thay đổi, phải bỏ đi một thói quen, một mối quan hệ, một lối sống đã quen lâu rồi. Ta nghe Lời Chúa, nghe lời góp ý, nghe tiếng lương tâm, nhưng chỉ nghe thôi. Ta giống vua Hê-rô-đê: nghe thì thích, nhưng không dám bước thêm một bước nào nữa.
Có khi ta cũng giống bà Hê-rô-đi-a. Khi ai đó nói điều làm ta khó chịu, vạch ra một điều sai mà ta không muốn nhìn nhận, ta lập tức phòng thủ. Ta tìm cách gạt đi, tránh né, hoặc coi thường người nói. Không phải vì điều họ nói sai, mà vì sự thật làm ta đau, và ta không muốn đau.
Nhiều khi ta thầm mong Chúa làm phép lạ: đổi hoàn cảnh, đổi người khác, đổi những điều làm ta mệt mỏi. Nhưng ta lại không muốn Chúa đụng tới chính mình. Ta muốn Chúa chữa lành, nhưng không muốn Chúa chạm vào nguyên nhân làm mình đau. Và vì thế, phép lạ không xảy ra – không phải vì Chúa không có quyền năng, mà vì lòng ta chưa sẵn sàng mở ra.
Gio-an Tẩy Giả không làm phép lạ, không có quyền lực, nhưng ông sống đúng với sự thật cho tới cùng. Ông nhắc chúng ta rằng: theo Chúa không phải là sống cho an toàn, mà là sống cho đúng. Có thể đúng thì thiệt, đúng thì mất mát, đúng thì cô đơn, nhưng đúng thì tự do trong lòng.
Tin Mừng hôm nay mời ta tự hỏi rất đơn giản:
– Có điều gì Chúa đã nhắc mình nhiều lần mà mình vẫn chưa chịu thay đổi?
– Có tiếng nói nào của sự thật mà mình đang cố tình không nghe?
– Mình đang chọn sự bình yên giả tạo hay sự thật giải phóng?
Chỉ cần ta dám mở lòng một chút thôi, dám thành thật một chút thôi, thì dù không có phép lạ ồn ào, Chúa vẫn đang âm thầm làm điều mới trong đời ta.
Lời nguyện
Lạy Chúa, xin cho con đừng chỉ nghe Lời Chúa bằng tai, mà biết để Lời ấy chạm vào đời con. Xin cho con can đảm chọn điều đúng, dù điều đó không dễ. Amen.