Thứ Bảy Tuần Thánh




Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

1 Chiều ngày sa-bát, khi ngày thứ nhất trong tuần vừa ló rạng, bà Ma-ri-a Mác-đa-la và một bà khác cũng tên là Ma-ri-a, đi viếng mộ. 2 Thình lình, đất rung chuyển dữ dội : thiên thần Chúa từ trời xuống, đến lăn tảng đá ra, rồi ngồi lên trên ; 3 diện mạo người như ánh chớp, và y phục trắng như tuyết. 4 Thấy người, lính canh khiếp sợ, run rẩy chết ngất đi. 5 Thiên thần lên tiếng bảo các phụ nữ : “Này các bà, các bà đừng sợ ! Tôi biết các bà tìm Đức Giê-su, Đấng bị đóng đinh. 6 Người không có ở đây, vì Người đã trỗi dậy như Người đã nói. Các bà đến mà xem chỗ Người đã nằm, 7 rồi mau về nói với môn đệ Người như thế này : Người đã trỗi dậy từ cõi chết, và Người đi Ga-li-lê trước các ông. Ở đó, các ông sẽ được thấy Người. Đấy, tôi xin nói cho các bà hay.” 8 Các bà vội vã rời khỏi mộ, tuy sợ hãi nhưng cũng rất đỗi vui mừng, chạy về báo tin cho môn đệ Đức Giê-su hay.

9 Bỗng Đức Giê-su đón gặp các bà và nói : “Chào chị em !” Các bà tiến lại gần Người, ôm lấy chân, và bái lạy Người. 10 Bấy giờ, Đức Giê-su nói với các bà : “Chị em đừng sợ ! Về báo cho anh em của Thầy để họ đến Ga-li-lê. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó.”

Suy niệm

Sau tất cả những đau thương, một buổi sáng rất lạ bắt đầu.
Không còn bóng tối dày đặc của thập giá, nhưng là ánh sáng vừa ló lên.

Hai người phụ nữ ra mộ.
Họ không đi với hy vọng, nhưng với một nỗi buồn còn nặng trong lòng.
Họ nghĩ rằng mọi sự đã kết thúc.

Nhưng chính lúc con người tưởng là chấm hết,
Thiên Chúa lại bắt đầu một điều hoàn toàn mới.

Đất rung chuyển.
Tảng đá bị lăn ra.
Ngôi mộ trống.

Và một lời được vang lên:
“Người không có ở đây… Người đã trỗi dậy.”

Không còn là ký ức.
Không còn là một câu chuyện đã qua.
Đức Giê-su đang sống.

Điều đáng chú ý là:
Thiên thần không chỉ báo tin, mà còn mời gọi:
“Đến mà xem… rồi hãy đi báo.”

Các bà không giữ niềm vui cho riêng mình.
Họ được sai đi.

Trên đường đi, chính Đức Giê-su hiện ra.
Không phải trong uy quyền làm người ta sợ hãi,
nhưng rất gần gũi:
“Chào chị em!”

Một lời chào đơn sơ… nhưng chứa đựng cả sự sống mới.

Các bà ôm lấy chân Chúa.
Một cử chỉ rất người, rất thật.
Như muốn giữ lại, như không muốn mất nữa.

Nhưng Đức Giê-su lại nói:
“Đừng sợ… hãy đi báo tin.”

Niềm vui Phục Sinh không phải để giữ,
nhưng để lên đường.

Và một chi tiết rất sâu:
“Người đi Ga-li-lê trước các ông.”

Ga-li-lê là nơi bắt đầu.
Nơi các môn đệ được gọi.
Nơi có những ngày đầu tiên theo Chúa.

Sau tất cả những vấp ngã, chối từ, sợ hãi…
Đức Giê-su không trách.
Người chỉ đi trước, chờ họ trở lại nơi khởi đầu.

Như thể nói rằng:
hãy bắt đầu lại.

Tin Mừng hôm nay nhẹ nhàng chạm đến mỗi người:

Có khi nào tôi nghĩ đời mình đã “khép lại” vì những lỗi lầm?
Có khi nào tôi tưởng rằng mình không còn xứng đáng để gặp Chúa nữa?
Có khi nào tôi quên rằng Chúa vẫn đi trước, vẫn chờ tôi ở một “Ga-li-lê” nào đó trong đời?

Đức Giê-su đã sống lại.
Và điều đó có nghĩa là:
không có thất bại nào là cuối cùng,
không có bóng tối nào là vĩnh viễn.

Luôn có một con đường để bắt đầu lại.

Lời nguyện

Lạy Chúa Giê-su Phục Sinh, xin cho con tin rằng Chúa đang sống và đang đi trước con mỗi ngày. Dù con yếu đuối hay lạc hướng, xin cho con can đảm trở về và bắt đầu lại với Chúa. Amen.



Mới hơn Cũ hơn
DÒNG NỮ TỲ CHÚA GIÊSU TÌNH THƯƠNG