Thứ Hai Tuần Thánh ( Ga 12,1-11)


Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

1 Sáu ngày trước lễ Vượt Qua, Đức Giê-su đến làng Bê-ta-ni-a, nơi anh La-da-rô ở. Anh này đã được Người cho sống lại từ cõi chết. 2 Ở đó, người ta dọn bữa ăn tối thết đãi Đức Giê-su ; cô Mác-ta lo hầu bàn, còn anh La-da-rô là một trong những kẻ cùng dự tiệc với Người. 3 Cô Ma-ri-a lấy một cân dầu thơm cam tùng nguyên chất và quý giá xức chân Đức Giê-su, rồi lấy tóc mà lau. Cả nhà sực mùi thơm. 4 Một trong các môn đệ của Đức Giê-su là Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, kẻ sẽ nộp Người, liền nói : 5 “Sao lại không bán dầu thơm đó lấy ba trăm quan tiền mà cho người nghèo ?” 6 Y nói thế, không phải vì lo cho người nghèo, nhưng vì y là một tên ăn cắp : y giữ túi tiền và thường lấy cho mình những gì người ta bỏ vào quỹ chung. 7 Đức Giê-su nói : “Hãy để cô ấy yên. Cô đã giữ dầu thơm này là có ý dành cho ngày mai táng Thầy. 8 Thật vậy, người nghèo thì bên cạnh anh em lúc nào cũng có ; còn Thầy, anh em không có mãi đâu.” 9 Một đám đông người Do-thái biết Đức Giê-su đang ở đó. Họ tuôn đến, không phải chỉ vì Đức Giê-su, nhưng còn để nhìn thấy anh La-da-rô, kẻ đã được Người cho sống lại từ cõi chết. 10 Các thượng tế mới quyết định giết cả anh La-da-rô nữa, 11 vì tại anh mà nhiều người Do-thái đã bỏ họ và tin vào Đức Giê-su.

Suy Niệm

Có những khoảnh khắc rất lặng, nhưng lại nói lên nhiều điều hơn mọi lời nói. Bữa tiệc tại Bê-ta-ni-a dường như chỉ là một cuộc gặp gỡ thân tình, nhưng giữa khung cảnh ấy, một hành động âm thầm đã làm cho tất cả trở nên khác hẳn. Ma-ri-a bước đến, mang theo bình dầu thơm quý giá. Không lời giải thích. Không cần ai chú ý. Chỉ có một cử chỉ rất chậm, rất nhẹ… xức chân Đức Giê-su, rồi cúi xuống, lấy chính mái tóc của mình mà lau. Một hành động vừa thân mật, vừa khiêm hạ, vừa như tan biến chính mình trong tình yêu. Cô không giữ lại gì. Không cân nhắc. Không sợ bị hiểu lầm. Như thể đối với cô, lúc này đây, chỉ còn một điều duy nhất: Chúa đang ở đó.

Và rồi, “cả nhà sực mùi thơm.” Hương thơm không chỉ tỏa ra từ bình dầu, nhưng từ chính tình yêu được trao đi. Một tình yêu không phô trương, nhưng đủ sức lan rộng, chạm đến không gian, chạm đến lòng người. Giữa bầu khí ấy, vẫn có những tiếng nói khác. Những tính toán, những lý lẽ rất “hợp lý”. Nhưng tình yêu thì không đi theo con đường của lý trí tính toán. Tình yêu thật luôn mang một nét gì đó vượt quá, đến mức người ta dễ gọi là “phí phạm”.

Đức Giê-su không giải thích nhiều. Người chỉ nhẹ nhàng bảo: “Hãy để cô ấy yên.” Như một sự bảo vệ kín đáo dành cho một tâm hồn đang yêu. Như thể chỉ có Người mới hiểu hết điều đang diễn ra trong lòng Ma-ri-a.

Có lẽ, điều làm cho hành động ấy trở nên sâu xa, là vì nó chạm đến chính mầu nhiệm của Thập Giá. Khi mọi người còn chưa hiểu, thì Ma-ri-a, bằng trực giác của tình yêu, đã ở rất gần với giây phút Chúa sẽ hiến mình.

Và rồi, giữa tất cả những điều đó, lòng người khẽ lặng đi…

Tôi có đủ tự do để yêu Chúa mà không cần giữ lại điều gì không?
Tôi có dám trao đi điều quý nhất của mình, ngay cả khi không ai hiểu?
Hay tôi vẫn còn đứng đó, nhìn, suy tính… mà chưa thực sự bước vào?

Lời nguyện

Lạy Chúa Giê-su, xin dạy con biết yêu Chúa không bằng lời nói, nhưng bằng chính cuộc sống của con. Xin cho con một trái tim đủ lặng để nhận ra Chúa, đủ tự do để trao ban, và đủ khiêm tốn để ở lại bên Chúa trong những điều rất nhỏ bé mỗi ngày. Amen.

Mới hơn Cũ hơn
DÒNG NỮ TỲ CHÚA GIÊSU TÌNH THƯƠNG