✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.
1 Nhân một dịp lễ của người Do-thái, Đức Giê-su lên Giê-ru-sa-lem. 2 Tại Giê-ru-sa-lem, gần Cửa Chiên, có một hồ nước, tiếng Híp-ri gọi là Bết-da-tha. Hồ này có năm hành lang. 3a Nhiều người đau ốm, đui mù, què quặt, bất toại nằm la liệt. 5 Ở đó, có một người đau ốm đã ba mươi tám năm. 6 Đức Giê-su thấy anh ta nằm đấy và biết anh sống trong tình trạng đó đã lâu, thì nói : “Anh có muốn khỏi bệnh không ?” 7 Bệnh nhân đáp : “Thưa Ngài, khi nước khuấy lên, không có người đem tôi xuống hồ. Lúc tôi tới đó, thì đã có người khác xuống trước mất rồi !” 8 Đức Giê-su bảo : “Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi !” 9 Người ấy liền được khỏi bệnh, vác chõng và đi được.
Hôm đó lại là ngày sa-bát. 10 Người Do-thái mới nói với kẻ được khỏi bệnh : “Hôm nay là ngày sa-bát, anh không được phép vác chõng !” 11 Nhưng anh đáp : “Chính người chữa tôi khỏi bệnh đã nói với tôi : ‘Anh hãy vác chõng mà đi !’” 12 Họ hỏi anh : “Ai là người đã bảo anh: ‘Vác chõng mà đi’ ?” 13 Nhưng người đã được khỏi bệnh không biết là ai. Quả thế, Đức Giê-su đã lánh đi, vì có đám đông ở đấy. 14 Sau đó, Đức Giê-su gặp người ấy trong Đền Thờ và nói : “Này, anh đã được khỏi bệnh. Đừng phạm tội nữa, kẻo lại phải khốn hơn trước !” 15 Anh ta đi nói với người Do-thái : Đức Giê-su là người đã chữa anh khỏi bệnh. 16 Do đó, người Do-thái chống đối Đức Giê-su, vì Người hay chữa bệnh ngày sa-bát.
Suy niệm
“Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi.”
Tin Mừng trong Phúc Âm theo Thánh Gio-an hôm nay kể lại hình ảnh rất cảm động: bên hồ Bết-da-tha có rất nhiều người đau ốm, đui mù, què quặt nằm chờ đợi. Trong số đó có một người đã bệnh suốt ba mươi tám năm. Một quãng thời gian quá dài, đủ để một con người mất dần hy vọng.
Khi Đức Giê-su đến gần, Người hỏi anh một câu tưởng như đơn giản: “Anh có muốn khỏi bệnh không?”
Câu hỏi ấy không phải vì Chúa không biết câu trả lời. Nhưng Người muốn đánh thức trong anh một điều đã gần như tắt lịm: niềm hy vọng.
Người bệnh trả lời trong sự bất lực: “Không có ai đem tôi xuống hồ.” Anh đã quen với sự chờ đợi, quen với cảm giác mình không có ai giúp đỡ. Sau nhiều năm, có lẽ anh không còn tin rằng cuộc đời mình có thể thay đổi.
Nhưng Đức Giê-su không yêu cầu anh xuống hồ. Người chỉ nói:
“Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi.”
Lời ấy làm thay đổi tất cả. Người đã nằm bất động suốt ba mươi tám năm bỗng đứng dậy và bước đi.
Tin Mừng này không chỉ nói về một phép lạ thể lý. Nó còn nói về những tê liệt trong tâm hồn của mỗi người chúng ta. Có những lúc ta cũng giống người bệnh kia: mệt mỏi, chán nản, cảm thấy mình bị mắc kẹt trong một hoàn cảnh lâu ngày – một thói quen xấu, một vết thương lòng, hay một nỗi thất vọng.
Nhiều khi ta nghĩ mình không thể thay đổi nữa. Nhưng Tin Mừng hôm nay nhắc rằng chỉ cần một lời của Chúa, cuộc đời con người có thể bắt đầu lại.
Đức Giê-su nói: “Anh hãy trỗi dậy.” Đó cũng là lời Người nói với mỗi chúng ta: đừng ở mãi trong sự thất vọng, đừng ở mãi trong quá khứ. Hãy đứng lên và bước đi với niềm tin mới.
Điều đáng buồn là sau phép lạ, một số người lại chỉ chú ý đến việc anh vác chõng trong ngày sa-bát. Họ quan tâm đến luật lệ hơn là niềm vui của một con người vừa được chữa lành. Điều đó nhắc ta rằng đôi khi con người dễ bám vào hình thức mà quên mất lòng thương xót, điều quan trọng nhất trong trái tim Thiên Chúa.
Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta tin rằng Chúa vẫn đang đi ngang qua cuộc đời mình. Và nếu ta mở lòng lắng nghe, có thể ta cũng sẽ nghe được lời Người nói với mình: “Hãy trỗi dậy.”
Lời nguyện kết
Lạy Chúa Giê-su, nhiều khi con cũng mệt mỏi và thất vọng trước những yếu đuối của mình. Xin cho con biết lắng nghe lời Chúa mời gọi con đứng lên mỗi ngày. Xin cho con tin rằng Chúa luôn có thể đổi mới cuộc đời con và dẫn con bước đi trong hy vọng. Amen.