Thứ Hai tuần 4 mùa Chay (Ga 4,43-54)




✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. 

43 Khi ấy, sau hai ngày lưu lại Sa-ma-ri, Đức Giê-su đi Ga-li-lê. 44 Chính Người đã quả quyết : ngôn sứ không được tôn trọng tại quê hương mình. 45 Khi Người đến Ga-li-lê, dân chúng trong miền đón tiếp Người, vì đã được chứng kiến tất cả những gì Người làm tại Giê-ru-sa-lem trong dịp lễ, bởi lẽ chính họ cũng đã đi dự lễ.

46 Vậy Đức Giê-su trở lại Ca-na miền Ga-li-lê, là nơi Người đã làm cho nước hoá thành rượu. Bấy giờ có một sĩ quan cận vệ của nhà vua có đứa con trai đang bị bệnh tại Ca-phác-na-um. 47 Khi nghe tin Đức Giê-su từ Giu-đê đến Ga-li-lê, ông tới gặp và xin Người xuống chữa con ông vì nó sắp chết. 48 Đức Giê-su nói với ông : “Các ông mà không thấy dấu lạ điềm thiêng thì các ông sẽ chẳng tin đâu !” 49 Viên sĩ quan nói : “Thưa Ngài, xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất !” 50 Đức Giê-su bảo : “Ông cứ về đi, con ông sống.” Ông tin vào lời Đức Giê-su nói với mình, và ra về. 51 Ông còn đang đi xuống, thì gia nhân đã đón gặp và nói là con ông sống rồi. 52 Ông hỏi họ con ông đã bắt đầu khá hơn vào giờ nào. Họ đáp : “Hôm qua, vào lúc một giờ trưa thì cậu hết sốt.” 53 Người cha nhận ra là vào đúng giờ đó, Đức Giê-su đã nói với mình : “Con ông sống”, nên ông và cả nhà đều tin. 54 Đó là dấu lạ thứ hai Đức Giê-su đã làm, khi Người từ miền Giu-đê đến miền Ga-li-lê.

Suy Niệm

“Ông tin vào lời Đức Giê-su nói với mình.”

Trong đoạn Tin Mừng của Phúc Âm theo Thánh Gio-an hôm nay, một người cha mang trong lòng nỗi lo lắng và tuyệt vọng đến gặp Đức Giê-su. Con ông đang bệnh nặng và có thể chết bất cứ lúc nào. Trong tình cảnh ấy, ông chỉ còn một hy vọng duy nhất: tìm đến Chúa.

Điều đáng chú ý là ông không xin một điều gì lớn lao cho bản thân mình, nhưng xin cho con mình được sống. Đó là tiếng kêu của một trái tim yêu thương. Khi yêu, con người sẵn sàng đi xa, sẵn sàng hạ mình, sẵn sàng hy vọng ngay cả khi mọi thứ dường như vô vọng.

Ban đầu, Đức Giê-su nói một lời có vẻ như trách móc: “Các ông mà không thấy dấu lạ thì sẽ chẳng tin đâu.” Nhưng người cha ấy không tranh luận, cũng không bỏ cuộc. Ông chỉ tha thiết thưa: “Xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất.” Đó là lời cầu xin rất chân thành, xuất phát từ một trái tim đang đau đớn vì con.

Rồi Đức Giê-su nói một câu rất đơn giản: “Ông cứ về đi, con ông sống.”

Điều đặc biệt là người cha tin vào lời ấy. Ông ra về khi chưa thấy điều gì xảy ra, chưa có bằng chứng nào trước mắt. Ông chỉ có một điều duy nhất: lời của Chúa. Và chính niềm tin đó mở đường cho phép lạ xảy ra.

Trong đời sống, nhiều khi chúng ta cũng giống người cha ấy. Có những lúc ta lo lắng cho gia đình, cho công việc, cho tương lai. Ta cầu xin Chúa, nhưng không phải lúc nào cũng thấy câu trả lời ngay lập tức. Tin Mừng hôm nay mời gọi ta học nơi người cha kia một điều rất quan trọng: tin vào lời Chúa ngay cả khi chưa thấy kết quả.

Đức tin không phải lúc nào cũng bắt đầu từ việc nhìn thấy phép lạ. Nhiều khi đức tin bắt đầu từ một bước rất nhỏ: tin và bước đi theo lời Chúa.

Người cha trong Tin Mừng đã ra về trong niềm tin, và trên đường về ông đã gặp niềm vui lớn lao: con ông đã được chữa lành. Từ một niềm tin nhỏ bé của người cha, cả gia đình ông đã tin vào Đức Giê-su.

Có lẽ trong cuộc sống, mỗi người cũng có những “đứa con đang bệnh” của riêng mình: một nỗi lo, một gánh nặng, một điều đang làm ta bất an. Tin Mừng hôm nay mời gọi ta đem tất cả đến với Chúa và tin rằng lời Người vẫn có sức ban sự sống.

Lời nguyện kết

Lạy Chúa Giê-su, xin cho con biết tin vào lời Chúa ngay cả khi con chưa nhìn thấy kết quả trước mắt. Xin giúp con biết đem mọi lo lắng của mình đến với Chúa, và luôn vững tin rằng lời Chúa có sức đem lại sự sống và hy vọng cho cuộc đời con. Amen.

Mới hơn Cũ hơn
DÒNG NỮ TỲ CHÚA GIÊSU TÌNH THƯƠNG