Thứ 4 Tuần 2 Mùa Chay


✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 20,17-28

17 Khi ấy, lúc sắp lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đưa Nhóm Mười Hai đi riêng với mình, và dọc đường Người nói với các ông : 18 “Này chúng ta lên Giê-ru-sa-lem, và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Họ sẽ kết án xử tử Người, 19 sẽ nộp Người cho dân ngoại nhạo báng, đánh đòn và đóng đinh vào thập giá và, ngày thứ ba, Người sẽ trỗi dậy.”

20 Bấy giờ bà mẹ của các con ông Dê-bê-đê đến gặp Đức Giê-su, có các con bà đi theo ; bà bái lạy và kêu xin Người một điều. 21 Người hỏi bà : “Bà muốn gì ?” Bà thưa : “Xin Thầy truyền cho hai con tôi đây, một người ngồi bên hữu, một người bên tả Thầy trong Nước Thầy.” 22 Đức Giê-su bảo : “Các người không biết các người xin gì ! Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không ?” Họ đáp : “Thưa uống nổi.” 23 Đức Giê-su bảo : “Chén của Thầy, các người sẽ uống ; còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã chuẩn bị cho ai, thì kẻ ấy mới được.

24 Nghe vậy, mười môn đệ kia tức tối với hai anh em đó. 25 Nhưng Đức Giê-su gọi các ông lại và nói : “Anh em biết : thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. 26 Giữa anh em thì không được như vậy : Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em. 27 Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em. 28 Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.”

Suy niệm

Họ sẽ kết án xử tử Người.”

Trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su nói rất rõ về điều đang chờ Người: bị nộp, bị kết án, bị nhạo báng, bị đóng đinh. Người biết con đường phía trước là thập giá. Không phải vô tình. Không phải bất ngờ. Nhưng là chọn đi tới.

Thế mà ngay sau lời loan báo ấy, lại xuất hiện một câu chuyện rất… con người. Mẹ của hai anh em Gia-cô-bê và Gio-an xin cho con mình được ngồi bên hữu, bên tả trong Nước Thầy. Một bên là thập giá sắp đến. Một bên là ước mơ về vinh quang. Hai hình ảnh đặt cạnh nhau làm ta giật mình.

Và nếu nhìn lại mình, ta sẽ thấy điều này không xa lạ. Khi Chúa nói về hy sinh, ta lại nghĩ đến phần thưởng. Khi nghe nói đến phục vụ, lòng ta vẫn mong được công nhận. Khi bước theo Chúa, ta vẫn âm thầm mong mình “ở vị trí đẹp” trong mắt người khác.

Đức Giê-su không trách họ gay gắt. Người chỉ hỏi một câu rất sâu:

“Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?”

Chiếc “chén” ấy là đau khổ, là hiểu lầm, là hiến mình. Theo Chúa không chỉ là đi bên Người trong những lúc sáng sủa, nhưng còn là chấp nhận đi cùng Người khi bị từ chối, khi không được hiểu, khi phải cho đi mà không được đáp lại.

Giữa các môn đệ còn có sự tức tối, so đo. Điều đó cho thấy họ vẫn chưa thoát khỏi lối nghĩ của thế gian: ai lớn hơn, ai quan trọng hơn. Và Đức Giê-su nhẹ nhàng lật ngược thước đo ấy:

“Giữa anh em thì không được như vậy.”

Trong thế gian, làm lớn là có quyền.

Trong Nước Trời, làm lớn là phục vụ.

Người làm đầu không phải là người được hầu hạ, nhưng là người sẵn sàng cúi xuống. Và Chúa Giê-su không chỉ dạy bằng lời. Người sống điều đó đến tận cùng: “đến để phục vụ và hiến dâng mạng sống.”

Đôi khi trong đời sống thường ngày, ta cũng muốn mình được nhìn nhận, được ưu tiên, được trân trọng. Nhưng Tin Mừng mời ta đổi câu hỏi. Thay vì hỏi: “Tôi được gì?” hãy hỏi: “Tôi có thể phục vụ thế nào?” Thay vì tìm chỗ ngồi bên hữu bên tả, hãy tìm cơ hội để nâng đỡ một người đang mệt mỏi.

Con đường lên Giê-ru-sa-lem vẫn còn đó trong đời ta. Con đường của những hy sinh nhỏ bé, của những lần nuốt vào một lời tự ái, của những lần chọn yêu thương thay vì hơn thua. Đó là cách ta uống “chén” của Chúa mỗi ngày.

Và chính khi dám hạ mình phục vụ, ta mới thực sự bước vào vinh quang của Người.

Lời nguyện kết

Lạy Chúa Giê-su, xin dạy con biết theo Chúa không chỉ trong vinh quang, nhưng cả trên con đường thập giá. Xin cho con can đảm uống chén của yêu thương và phục vụ, để đời con phản chiếu tình yêu hiến mình của Chúa. Amen.
Mới hơn Cũ hơn
DÒNG NỮ TỲ CHÚA GIÊSU TÌNH THƯƠNG