Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.
1 Khi ấy, có những người Pha-ri-sêu và một số kinh sư tụ họp quanh Đức Giê-su. Họ là những người từ Giê-ru-sa-lem đến. 2 Họ thấy vài môn đệ của Người dùng bữa mà tay còn ô uế, nghĩa là chưa rửa. 3 Thật vậy, người Pha-ri-sêu cũng như mọi người Do-thái đều nắm giữ truyền thống của tiền nhân : họ không ăn gì, khi chưa rửa tay cẩn thận ; 4 thức gì mua ngoài chợ về, cũng phải rảy nước đã rồi mới ăn ; họ còn giữ nhiều tập tục khác nữa như rửa chén bát, bình lọ và các đồ đồng. 5 Vậy, người Pha-ri-sêu và kinh sư hỏi Đức Giê-su : “Sao các môn đệ của ông không theo truyền thống của tiền nhân, cứ để tay ô uế mà dùng bữa ?” 6 Người trả lời họ: “Ngôn sứ I-sai-a thật đã nói tiên tri rất đúng về các ông là những kẻ đạo đức giả, khi viết rằng :
Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng,
còn lòng chúng thì lại xa Ta.
7Chúng có thờ phượng Ta thì cũng vô ích,
vì giáo lý chúng giảng dạy chỉ là giới luật phàm nhân.
8 Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm.” 9 Người còn nói : “Các ông thật khéo coi thường điều răn của Thiên Chúa, để nắm giữ truyền thống của các ông. 10 Quả thế, ông Mô-sê đã dạy rằng : ‘Ngươi hãy thờ cha kính mẹ’ và ‘kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử !’ 11 Còn các ông, các ông lại bảo : ‘Người nào nói với cha với mẹ rằng : những gì con có để giúp cha mẹ đều là ‘co-ban’ nghĩa là lễ phẩm đã dâng cho Chúa’ rồi, 12 và các ông không để cho người ấy làm gì để giúp cha mẹ nữa. 13 Thế là các ông lấy truyền thống các ông đã truyền lại cho nhau mà huỷ bỏ lời Thiên Chúa. Các ông còn làm nhiều điều khác giống như vậy nữa !”
Suy niệm
“Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm.”
Có khi nào chúng ta giữ đạo rất kỹ, rất đều, rất đúng… mà lòng lại thấy nặng nề và xa Chúa không? Tin Mừng hôm nay vang lên như một lời nhắc nhẹ mà sâu, không phải để kết án, nhưng để đánh thức trái tim người tin. Đức Giê-su đối diện với những người Pha-ri-sêu và kinh sư – những người rất đạo đức bên ngoài – nhưng Người nhìn thấy một điều nguy hiểm đang âm thầm xảy ra: họ giữ luật cho đúng hình thức, nhưng lại đánh mất tinh thần của luật.
Người Do-thái có truyền thống rửa tay, rửa đồ đạc trước khi ăn. Tự nó không xấu, thậm chí còn tốt. Vấn đề không nằm ở truyền thống, mà ở chỗ truyền thống được đặt cao hơn điều răn của Thiên Chúa. Khi những quy định do con người đặt ra trở thành thước đo để phán xét người khác, để che đậy sự thiếu yêu thương, thì truyền thống ấy không còn dẫn về Chúa nữa, mà dẫn con người xa Chúa.
Đức Giê-su gọi thẳng điều đó là đạo đức giả. Không phải vì họ không giữ luật, nhưng vì họ dùng luật để tránh né trách nhiệm yêu thương. Họ có thể viện cớ “dâng cho Chúa” để không còn bổn phận chăm sóc cha mẹ già yếu. Bề ngoài thì rất đạo, nhưng bên trong lại thiếu lòng hiếu thảo – một điều răn căn bản của Thiên Chúa. Qua đó, Chúa cho thấy: đạo thật không tách rời đời sống thật.
Nhìn vào đời sống hôm nay, lời Chúa không xa lạ chút nào. Có khi ta đi lễ đầy đủ nhưng lại dễ cáu gắt trong gia đình. Có khi ta giữ luật ăn chay, kiêng thịt, nhưng lại không kiêng lời nói làm tổn thương người khác. Có khi ta rất sốt sắng việc đạo, nhưng lại thờ ơ trước nỗi vất vả của cha mẹ, anh em, hay những người sống bên cạnh mình. Khi đó, rất có thể ta cũng đang vô tình giữ hình thức đạo đức mà đánh mất trái tim của Tin Mừng.
Đức Giê-su không hủy bỏ truyền thống, nhưng Người trả lại cho truyền thống đúng vị trí của nó: truyền thống phải giúp con người yêu Chúa và yêu người hơn. Mọi việc đạo đức, mọi thói quen đạo, nếu không dẫn ta đến sự khiêm tốn, nhân hậu, và trách nhiệm trong đời sống hằng ngày, thì cần được xét lại. Điều Chúa mong nơi người môn đệ không phải là một đời sống “đúng luật”, mà là một trái tim thật sự thuộc về Thiên Chúa.
Tin Mừng hôm nay mời gọi mỗi chúng ta tự hỏi: tôi đang sống đạo bằng trái tim hay chỉ bằng thói quen? Những việc đạo đức tôi làm có giúp tôi yêu thương người khác hơn không, hay chỉ khiến tôi cảm thấy mình đạo đức hơn người khác?
Lời nguyện kết
Lạy Chúa Giê-su, xin thanh luyện lòng con khỏi mọi hình thức đạo đức giả, để con biết sống đức tin bằng một trái tim chân thành, yêu mến Chúa và yêu thương anh chị em con trong chính những bổn phận nhỏ bé mỗi ngày. Amen.