✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.
21 Khi ấy, Đức Giê-su xuống thuyền, sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ. 22 Có một ông trưởng hội đường tên là Gia-ia đi tới. Vừa thấy Đức Giê-su, ông ta sụp xuống dưới chân Người, 23 và khẩn khoản nài xin : “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu chữa và được sống.” 24 Người liền ra đi với ông. Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.
25 Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, 26 bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều, đến tán gia bại sản, mà bệnh vẫn không thuyên giảm, lại còn thêm nặng là khác. 27 Được nghe đồn về Đức Giê-su, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo choàng của Người. 28 Vì bà tự nhủ : “Tôi mà sờ được vào áo choàng của Người thôi, là sẽ được cứu chữa.” 29 Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. 30 Ngay lúc đó, Đức Giê-su nhận thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi : “Ai đã sờ vào áo tôi ?” 31 Các môn đệ thưa : “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi : ‘Ai đã sờ vào tôi ?’” 32 Đức Giê-su ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. 33 Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người. 34 Người nói với bà ta : “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh.”
35 Đức Giê-su còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo : “Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa ?” 36 Nhưng Đức Giê-su nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường : “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi.” 37 Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phê-rô, ông Gia-cô-bê và em ông này là ông Gio-an. 38 Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Đức Giê-su thấy cảnh ồn ào và người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ. 39 Người bước vào nhà và bảo họ : “Sao lại ồn ào và khóc lóc như vậy ? Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy !” 40 Họ chế nhạo Người. Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, rồi đưa cha mẹ đứa trẻ và những kẻ theo Người, cùng đi vào nơi nó đang nằm. 41 Người cầm lấy tay nó và nói : “Ta-li-tha kum”, có nghĩa là : “Này bé, Thầy truyền cho con : trỗi dậy đi !” 42 Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta sửng sốt kinh ngạc. 43 Đức Giê-su nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.
Suy niệm
Trong căn nhà ngập tràn tiếng khóc, nơi người ta đã quen với ý nghĩ rằng mọi sự đã kết thúc, Đức Giê-su không bị cuốn theo sự ồn ào ấy. Người không để mình bị chi phối bởi những ánh mắt hoài nghi, cũng không tranh luận với những tiếng cười chế nhạo. Người bước vào, rất lặng, rất gần. Và Người chỉ làm một điều: nắm lấy tay đứa bé.
Trước khi nói một lời nào, Chúa đã chạm.
Cái chạm của Người không phải để chứng tỏ quyền năng, mà là để truyền lại sự sống. Bàn tay ấy không nắm chặt, không giật mạnh, chỉ đủ ấm để đánh thức. Rồi Người nói: “Này bé…”
Cách gọi ấy cho thấy Chúa không nhìn con người bằng kết luận của người đời. Khi người ta đã nói “chết rồi”, thì Chúa vẫn gọi là “bé”. Khi người ta chỉ thấy kết thúc, thì Chúa vẫn thấy một sự sống còn có thể được gọi dậy.
Và rồi: “Trỗi dậy đi.”
Chúa không nói: con phải sống, cũng không nói: con phải cố gắng. Người chỉ nói: đứng lên. Vì Chúa hiểu rằng có những lúc con người không cần thêm áp lực, không cần thêm lời khuyên, mà chỉ cần được phép đứng lên một lần nữa, dù yếu ớt, dù chậm chạp.
Câu nói ấy vang lên cách đây hai ngàn năm, nhưng hôm nay vẫn còn rất mới. Bởi trong thời đại này, có biết bao con người đang “nằm lại” trong chính cuộc đời mình. Không phải vì họ không muốn sống, mà vì đã quá mệt để tiếp tục. Có những người gục ngã vì gánh nặng cơm áo. Có những người mất phương hướng vì thất bại lặp đi lặp lại. Có những tâm hồn nguội lạnh, cầu nguyện mà không còn cảm xúc, sống đạo mà không còn niềm vui.
Họ vẫn tồn tại, nhưng sự sống bên trong đã yếu dần. Họ không cần ai bảo rằng họ phải mạnh mẽ hơn. Họ chỉ cần một tiếng gọi đủ dịu để tin rằng mình chưa bị bỏ rơi.
Và Đức Giê-su hôm nay vẫn đi vào những căn phòng ấy. Người không đứng ngoài phán xét, không vội vàng sửa chữa, không hối thúc. Người đến gần, nắm lấy tay từng người, và nói rất khẽ trong lòng họ: “Con trỗi dậy đi.”
Trỗi dậy không có nghĩa là mọi sự lập tức tốt đẹp. Trỗi dậy chỉ là đừng nằm mãi trong sợ hãi, đừng để nỗi buồn có tiếng nói cuối cùng. Trỗi dậy có khi chỉ là dám tin rằng ngày mai vẫn có thể khác hôm nay, dù chưa thấy rõ.
Đứa bé trong Tin Mừng đứng dậy vì có bàn tay Chúa nắm lấy nó. Và con người hôm nay cũng vậy. Không phải nhờ sức riêng mình, mà nhờ dám để Chúa nắm lấy, dám để Người gọi mình bằng một cái tên đầy yêu thương.
Câu nói ấy không ồn ào. Nhưng ai nghe được, người ấy sẽ sống.
Lời nguyện
Lạy Chúa Giê-su, có những lúc con đã nằm lại trong mệt mỏi và chán nản. Xin đến thật gần, nắm lấy tay con, và gọi con dậy bằng tình thương của Chúa. Xin cho con đủ tin để trỗi dậy, từng bước nhỏ, trong ánh sáng của Ngài. Amen.