✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. Mt 5, 17-37
17 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ Luật Mô-sê hoặc lời các ngôn sứ. Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn. 18 Vì, Thầy bảo thật anh em, trước khi trời đất qua đi, thì một chấm một phết trong Lề Luật cũng sẽ không qua đi, cho đến khi mọi sự được hoàn thành. 19 Vậy ai bãi bỏ dù chỉ là một trong những điều răn nhỏ nhất ấy, và dạy người ta làm như thế, thì sẽ bị gọi là kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời. Còn ai tuân hành và dạy làm như thế, thì sẽ được gọi là lớn trong Nước Trời.
20 “Vậy, Thầy bảo cho anh em biết, nếu anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Pha-ri-sêu, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.
21 “Anh em đã nghe Luật dạy người xưa rằng : Chớ giết người ; ai giết người, thì đáng bị đưa ra toà. 22 Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết : Bất cứ ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà. Ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra trước Thượng Hội Đồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì đáng bị lửa hoả ngục thiêu đốt. 23 Vậy, nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, 24 thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình. 25 Anh hãy mau mau dàn xếp với đối phương, khi còn đang trên đường đi với người ấy tới cửa công, kẻo người ấy nộp anh cho quan toà, quan toà lại giao anh cho thuộc hạ, và anh sẽ bị tống ngục. 26 Thầy bảo thật cho anh biết : anh sẽ không ra khỏi đó, trước khi trả hết đồng xu cuối cùng.
27 “Anh em đã nghe Luật dạy rằng : Chớ ngoại tình. 28 Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết : Bất cứ ai nhìn người phụ nữ mà thèm muốn, thì trong lòng đã ngoại tình với người ấy rồi. 29 Nếu mắt phải của anh làm cớ cho anh sa ngã, thì hãy móc mà ném đi ; vì thà mất một phần thân thể, còn hơn là toàn thân bị ném vào hoả ngục. 30 Nếu tay phải của anh làm cớ cho anh sa ngã, thì hãy chặt mà ném đi ; vì thà mất một phần thân thể, còn hơn là toàn thân phải sa hoả ngục.
31 “Luật còn dạy rằng : Ai rẫy vợ, thì phải cho vợ chứng thư ly dị. 32 Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết : ngoại trừ trường hợp hôn nhân bất hợp pháp, bất cứ ai rẫy vợ là đẩy vợ đến chỗ ngoại tình ; và ai cưới người đàn bà bị rẫy, thì cũng phạm tội ngoại tình.
33 “Anh em còn nghe Luật dạy người xưa rằng : Chớ bội thề, nhưng hãy trọn lời thề với Đức Chúa. 34 Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết : đừng thề chi cả. Đừng chỉ trời mà thề, vì trời là ngai Thiên Chúa. 35 Đừng chỉ đất mà thề, vì đất là bệ dưới chân Người. Đừng chỉ Giê-ru-sa-lem mà thề, vì đó là thành của Đức Vua cao cả. 36 Đừng chỉ lên đầu mà thề, vì anh không thể làm cho một sợi tóc hoá trắng hay đen được. 37 Nhưng hễ ‘có’ thì phải nói ‘có’, ‘không’ thì phải nói ‘không’ ; thêm thắt điều gì là do ác quỷ.”
Suy Niệm
Có những lời của Chúa Giê-su nghe qua thì tưởng như rất quen, nhưng càng nghe kỹ, càng thấy chạm đến tận đáy lòng mình. Hôm nay, Chúa không hủy bỏ Lề Luật, nhưng Người đưa Lề Luật đi sâu hơn, đi vào tận bên trong con người. Chúa không chỉ nhìn vào việc mình làm bên ngoài, mà nhìn vào cả những gì đang diễn ra trong lòng mình.
Con người chúng ta thường dễ yên tâm khi thấy mình “không làm điều gì sai rõ ràng”. Không giết ai, không đánh ai, không phạm tội công khai… Thế là nghĩ mình ổn. Nhưng Chúa Giê-su thì không dừng lại ở đó. Người nói rằng: chỉ cần giận dữ, cay cú, khinh thường anh em mình, thì tội đã bắt đầu rồi.
Thật vậy, có khi mình chưa làm gì sai thấy rõ bên ngoài, nhưng trong lòng đã bực bội, khó chịu, cáu gắt, và như thế cũng đủ làm người khác buồn rồi. Có khi chưa đụng chạm, chưa đi quá giới hạn, chỉ là một ánh nhìn không đúng, một ý nghĩ thoáng qua, nhưng lòng mình đã không còn trong sáng như trước nữa. Chúa nhìn thấy những điều rất nhỏ đó, bởi vì chính từ những điều nhỏ ấy, cái xấu lớn dần lên.
Chúa Giê-su cũng dạy rằng việc thờ phượng Thiên Chúa không thể tách rời khỏi cách mình đối xử với người khác. Nếu đang dâng lễ mà còn giận ai đó, còn bất hòa với ai đó, thì hãy đi làm hòa trước đã. Điều này rất thực tế cho đời sống chúng ta hôm nay. Có khi mình đi lễ rất đều, đọc kinh rất sốt sắng, nhưng trong gia đình thì còn hờn giận, ngoài xã hội thì còn nói nặng lời, còn làm tổn thương người khác. Chúa mời gọi mình nhìn lại: lòng mình có thật sự bình an chưa?
Chúa cũng nói về sự trung thực trong lời nói: “Có thì nói có, không thì nói không.” Trong đời sống thường ngày, chúng ta dễ nói quá, nói cho có lợi cho mình, nói cho xong chuyện. Nhưng Chúa muốn lời nói của người môn đệ phải đơn sơ, thật thà, không quanh co, không gian dối. Một lời nói ngay thẳng có thể giữ được bình an cho chính mình và cho người khác.
Qua đoạn Tin Mừng này, Chúa Giê-su nhắc chúng ta rằng sống đạo không chỉ là giữ luật bên ngoài, mà là để cho Chúa biến đổi từ bên trong: từ ý nghĩ, ánh nhìn, lời nói, đến cách cư xử mỗi ngày. Khi lòng mình được đổi mới, thì việc làm bên ngoài cũng sẽ đổi mới theo.
Lạy Chúa Giê-su,
Xin cho con biết nhìn lại lòng mình mỗi ngày,
để con đừng chỉ sống đạo bằng hình thức bên ngoài,
nhưng biết yêu thương, tha thứ và sống ngay thẳng từ bên trong.
Xin uốn nắn ánh nhìn, ý nghĩ và lời nói của con,
để đời sống con thật sự làm đẹp lòng Chúa.
Amen.