Thứ 2 tuần 3 thường niên


✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

1 Khi ấy, Chúa Giê-su chỉ định bảy mươi hai môn đệ khác, và sai các ông cứ từng hai người một đi trước, vào tất cả các thành, các nơi mà chính Người sẽ đến. 2 Người bảo các ông: “Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về. 3 Anh em hãy ra đi. Này Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói. 4 Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép. Cũng đừng chào hỏi ai dọc đường. 5 Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói : “Bình an cho nhà này !” 6 Nếu ở đó, có ai đáng hưởng bình an, thì bình an của anh em sẽ ở lại với người ấy ; bằng không thì bình an đó sẽ trở lại với anh em. 7 Hãy ở lại nhà ấy, và người ta cho ăn uống thức gì, thì anh em dùng thức đó, vì làm thợ thì đáng được trả công. Đừng đi hết nhà nọ đến nhà kia. 8 Vào bất cứ thành nào mà được người ta tiếp đón, thì cứ ăn những gì người ta dọn cho anh em. 9 Hãy chữa những người đau yếu trong thành, và nói với họ : “Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần các ông.”

Suy niệm: 

Câu nói này của Đức Giê-su không chỉ là một nhận xét về thực trạng, mà là một tiếng thở dài đầy thao thức của trái tim Thiên Chúa. Người nhìn cánh đồng thế giới và thấy lúa đã chín. Nghĩa là con người đã sẵn sàng, nỗi khát khao ý nghĩa, sự thật, tình yêu và ơn cứu độ đang hiện diện khắp nơi. Nhưng điều làm Người đau lòng là: thợ gặt lại ít.

Thiếu thợ gặt không có nghĩa là thiếu người, mà là thiếu những con tim sẵn sàng lên đường. Có rất nhiều người biết Chúa, tin Chúa, yêu Chúa theo cách của mình, nhưng lại ngại dấn thân, ngại cho đi, ngại bước ra khỏi vùng an toàn. Lúa vẫn chín đó, nhưng nếu không có ai gặt, lúa sẽ rơi rụng, hư hao, và cuối cùng bị bỏ phí.

Điều đáng chú ý là phản ứng đầu tiên Chúa Giê-su mời gọi không phải là “hãy đi ngay”, mà là “hãy xin”. Xin chủ mùa gặt sai thợ ra đồng. Trước khi là người được sai đi, môn đệ phải là người biết cầu nguyện. Vì sứ mạng không bắt đầu từ khả năng con người, mà từ sự chọn lựa của Thiên Chúa. Khi ta quỳ xuống xin, ta cũng đang mở lòng mình để chính mình trở thành câu trả lời cho lời cầu xin ấy.

Và rồi Đức Giê-su nói: “Anh em hãy ra đi.” Lời mời gọi ấy luôn đi kèm với sự mong manh: “như chiên con đi vào giữa bầy sói”. Người không hứa cho các môn đệ sự an toàn, không hứa con đường dễ dàng, nhưng hứa sự hiện diện của Nước Trời. Các ông được sai đi không với hành trang đầy đủ, mà với sự tín thác trọn vẹn. Chính sự nghèo khó ấy làm cho Tin Mừng trở nên trong sáng và đáng tin.

“Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần.” Đây không chỉ là điều các môn đệ phải nói, mà là điều họ phải làm cho người khác cảm nhận được qua sự bình an, sự chữa lành, sự hiện diện hiền lành của mình. Khi một môn đệ sống đúng căn tính được sai đi, thì Nước Trời không còn là lời nói, mà trở thành kinh nghiệm sống động.

Tin Mừng hôm nay quay lại hỏi mỗi chúng ta: trước cánh đồng lúa chín của thời đại mình – gia đình, cộng đoàn, xã hội – ta đang đứng ở đâu? Là người đứng nhìn từ xa, hay là người sẵn sàng để Chúa sai đi? Có thể ta không được gọi đi xa, nhưng ta luôn được gọi gặt lúa ngay nơi mình đang sống, bằng sự trung tín, yêu thương và phục vụ âm thầm mỗi ngày. 

Lời nguyện:

Lạy Chúa, giữa cánh đồng lúa chín của đời con, xin cho con biết cầu xin và sẵn sàng đáp lại, để con trở nên người thợ gặt theo thánh ý Chúa, dù nhỏ bé và yếu đuối. Amen.
Mới hơn Cũ hơn
DÒNG NỮ TỲ CHÚA GIÊSU TÌNH THƯƠNG