Thứ Tư - Ngày thứ bảy Bát Nhật Giáng Sinh

 

 ✠ Khởi đầu Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an. Ga 1,1-18
 
1Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời. Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa, và Ngôi Lời là Thiên Chúa. 2Lúc khởi đầu, Người vẫn hướng về Thiên Chúa. 3Nhờ Ngôi Lời, vạn vật được tạo thành, và không có Người, thì chẳng có gì được tạo thành. Điều đã được tạo thành 4 ở nơi Người là sự sống, và sự sống là ánh sáng cho nhân loại. 5Ánh sáng chiếu soi trong bóng tối, và bóng tối đã không diệt được ánh sáng. 6Có một người được Thiên Chúa sai đến, tên là Gio-an. 7Ông đến để làm chứng, và làm chứng về ánh sáng, để mọi người nhờ ông mà tin. 8Ông không phải là ánh sáng, nhưng ông đến để làm chứng về ánh sáng. 9Ngôi Lời là ánh sáng thật, ánh sáng đến thế gian và chiếu soi mọi người. 10Người ở giữa thế gian, và thế gian đã nhờ Người mà có, nhưng lại không nhận biết Người. 11Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận. 12Còn những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người, thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa. 13Họ được sinh ra, không phải do khí huyết, cũng chẳng do ước muốn của nhục thể, hoặc do ước muốn của người đàn ông, nhưng do bởi Thiên Chúa. 14Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta. Chúng tôi đã được nhìn thấy vinh quang của Người, vinh quang mà Chúa Cha ban cho Người, là Con Một đầy tràn ân sủng và sự thật. 15Ông Gio-an làm chứng về Người, ông tuyên bố : “Đây là Đấng mà tôi đã nói : Người đến sau tôi, nhưng trổi hơn tôi, vì có trước tôi.” 16Từ nguồn sung mãn của Người, tất cả chúng ta đã lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác. 17Quả thế, Lề Luật đã được Thiên Chúa ban qua ông Mô-sê, còn ân sủng và sự thật, thì nhờ Đức Giê-su Ki-tô mà có. 18Thiên Chúa, chưa bao giờ có ai thấy cả ; nhưng Con Một vốn là Thiên Chúa và là Đấng hằng ở nơi cung lòng Chúa Cha, chính Người đã tỏ cho chúng ta biết.

Suy niệm 

Đoạn Tin Mừng này mở ra trước mắt chúng ta một mầu nhiệm sâu thẳm vượt quá mọi hiểu biết thông thường của con người: Ngôi Lời đời đời, Đấng có từ trước muôn thuở, Đấng là Thiên Chúa và ở với Thiên Chúa, đã bước vào lịch sử nhân loại, đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta. Đây không chỉ là một mệnh đề thần học, nhưng là lời mặc khải chạm đến tận căn tính và vận mệnh của mỗi con người. Ngôi Lời không đứng xa để quan sát thế gian, cũng không chỉ gửi sứ điệp từ trời cao, nhưng Người đã đi vào chính thân phận mong manh, giới hạn, dễ bị tổn thương của con người để ở lại với chúng ta. Ngay từ đầu, thánh Gio-an cho chúng ta thấy nguồn gốc của mọi sự sống và ánh sáng. Nhờ Ngôi Lời, vạn vật được tạo thành, và nơi Người là sự sống. Ánh sáng ấy chiếu soi trong bóng tối, một thứ ánh sáng không phải là ánh chớp rực rỡ rồi tắt, nhưng là ánh sáng bền bỉ, âm thầm, không gì có thể dập tắt. Bóng tối của tội lỗi, của sự khước từ, của sợ hãi và ích kỷ vẫn luôn hiện diện trong thế gian, nhưng không bao giờ có thể chiến thắng được ánh sáng đến từ Thiên Chúa. Điều này mang lại cho chúng ta một niềm hy vọng vững chắc: dù cuộc đời có nhiều lúc tối tăm, ánh sáng của Ngôi Lời vẫn đang chiếu soi và dẫn đường. Thế nhưng, Tin Mừng cũng không che giấu một thực tế đau lòng: Ngôi Lời đến với thế gian, đến với chính nhà của mình, nhưng thế gian đã không nhận biết Người, và người nhà đã không đón nhận Người. Đây không chỉ là câu chuyện của hai ngàn năm trước, mà là câu chuyện vẫn đang lặp lại trong đời sống hôm nay. Biết bao lần Chúa hiện diện rất gần, rất nhẹ nhàng trong những biến cố đời thường, trong tha nhân, trong Lời Chúa, trong thinh lặng của tâm hồn, nhưng chúng ta lại không nhận ra hoặc cố tình quay lưng. Tuy vậy, giữa những khước từ ấy, Tin Mừng vẫn vang lên một lời hứa đầy an ủi: “Còn những ai đón nhận Người… thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa.” Đón nhận Ngôi Lời không chỉ là tin bằng trí óc, nhưng là mở lòng, là để cho ánh sáng của Người biến đổi cách chúng ta sống, nghĩ và yêu thương.

Đỉnh cao của mầu nhiệm này được gói gọn trong câu: “Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta.” Thiên Chúa không còn xa lạ, không còn vô hình, nhưng đã có khuôn mặt, có tiếng nói, có nhịp tim của một con người. Người “cư ngụ” giữa chúng ta, nghĩa là ở lại, đồng hành, chia sẻ trọn vẹn kiếp người, từ niềm vui đến nỗi đau, từ hy vọng đến thập giá. Trong Đức Giê-su Ki-tô, ân sủng và sự thật không còn là những khái niệm trừu tượng, nhưng là một con người sống động, để chúng ta gặp gỡ, yêu mến và bước theo. Đoạn Tin Mừng khép lại bằng lời xác tín mạnh mẽ: Thiên Chúa vô hình đã được tỏ lộ nơi Con Một. Nhờ Đức Giê-su, chúng ta không còn phải dò dẫm trong bóng tối để tìm kiếm Thiên Chúa, nhưng được mời gọi nhìn lên Người Con, Đấng đầy tràn ân sủng và sự thật. Tin Mừng hôm nay mời gọi mỗi chúng ta tự hỏi: tôi có thật sự để cho Ngôi Lời cư ngụ trong đời mình chưa, hay tôi chỉ để Người ghé qua thoáng chốc? Tôi có để ánh sáng của Người chiếu soi những góc tối trong tâm hồn tôi không, hay tôi vẫn giữ lại những vùng tối riêng cho mình? 

Lời nguyện kết

Lạy Ngôi Lời nhập thể, xin ở lại trong lòng chúng con, chiếu soi bóng tối đời chúng con, và giúp chúng con sống xứng đáng là con cái Thiên Chúa mỗi ngày. Amen
Mới hơn Cũ hơn
DÒNG NỮ TỲ CHÚA GIÊSU TÌNH THƯƠNG