THÁO BỎ “LÁ VẢ” ĐỂ Ở LẠI TRONG TÌNH THƯƠNG
Tâm tình sau tuần tĩnh tâm năm
Sau những ngày được tạm gác lại nhịp sống thường ngày, chị em chúng tôi bước vào tuần tĩnh tâm năm trong bầu khí thinh lặng, cầu nguyện và lắng nghe. Đây là khoảng thời gian quý giá để mỗi người trở về với Chúa, với chính mình, với chị em và với căn tính sâu xa của đời thánh hiến.
Tuần phòng mở ra bằng câu hỏi rất căn bản của Thiên Chúa dành cho Adam: “Ngươi ở đâu?” Câu hỏi ấy cũng vang lên trong lòng mỗi chị em: Tôi đang ở đâu trong hành trình ơn gọi? Trái tim tôi đang thật sự thuộc về ai?
Trước mặt Chúa, chúng tôi được mời gọi tháo bỏ những “lá vả” của mình. Trong đời tu, những “lá vả” ấy có thể là sự bận rộn, chức vụ, thành tích, vẻ đạo đức bên ngoài hay nỗi sợ bị đánh giá. Chúng có thể che khuất những trống rỗng, bất an và yếu đuối rất thật bên trong. Nhưng Chúa không gọi chúng tôi ra khỏi những vỏ bọc ấy để kết án, mà để yêu thương, chữa lành và dẫn chúng tôi trở về với sự thật của lòng mình.
Từ câu hỏi “Ngươi ở đâu?”, Đức Giêsu còn mời gọi chúng tôi tự hỏi: “Các anh tìm gì?” Bên dưới mọi kiếm tìm vẫn là một cơn khát sâu xa: khát được yêu thương, được đón nhận, được thuộc về và sống một đời có ý nghĩa. Hình ảnh người phụ nữ Samari bên giếng nước giúp chúng tôi nhận ra những “chiếc giếng” mà mình dễ tìm đến: quyền lực, vật chất, sự tiện nghi, cá nhân chủ nghĩa, tư lợi hay nhu cầu được người khác công nhận. Khi những điều ấy chiếm chỗ của Chúa, chúng trở thành ngẫu tượng và làm cạn kiệt niềm vui đời dâng hiến.
Vì thế, tuần tĩnh tâm là lời mời gọi trở về thờ phượng Chúa trong Thần Khí và Sự Thật; trở về với nguồn nước đích thực là chính Đức Kitô, Đấng duy nhất có thể làm no thỏa cơn khát sâu xa của tâm hồn.
Một điểm chạm rất thực tế trong tuần phòng là đời sống cộng đoàn. Có lúc, cộng đoàn giống như một chiếc thang máy: mọi người đứng gần nhau, nhưng lòng lại xa nhau; cùng sống chung một mái nhà, nhưng chưa thật sự lắng nghe và đón nhận nhau. Căn bệnh “điếc và ngọng” tâm linh khiến chúng tôi dễ vội phán xét, khó lắng nghe, hoặc dùng lời nói để bảo vệ mình hơn là xây dựng hiệp thông.
Từ đó, mỗi chị em được mời gọi xin Chúa chữa lành đôi tai, môi miệng và trái tim mình: biết nghe nhiều hơn, nói những lời đem lại bình an hơn, và tôn trọng sự khác biệt của nhau hơn. Cộng đoàn đích thực không phải là nơi mọi người giống nhau, nhưng là nơi mỗi người được tin tưởng, được nâng đỡ và được lớn lên trong nét thánh thiện riêng Chúa ban.
Hình ảnh Thánh Tôma cũng để lại một bài học sâu sắc. Các tông đồ đã kiên nhẫn để Tôma ở lại trong cộng đoàn cho đến khi chính Chúa đến gặp ông. Điều ấy nhắc chúng tôi rằng sự thánh thiện không thể bị áp đặt. Không ai có quyền lấy nhịp độ, sự nhiệt thành hay cách hy sinh của mình để làm thước đo cho người khác. Tình yêu đích thực luôn đi cùng sự tôn trọng và kiên nhẫn.
Tuần phòng cũng giúp chúng tôi nhìn lại dung mạo người tông đồ. Đức Giêsu đã có lúc mệt mỏi ngồi bên giếng nước. Ngài không che giấu sự giới hạn của phận người. Điều đó an ủi chúng tôi rất nhiều: người tông đồ không phải là một cỗ máy. Chúng tôi cũng cần khiêm tốn nhận ra những giới hạn, biết nghỉ ngơi trong Chúa và chăm sóc đời sống nội tâm, để sự mệt mỏi không biến thành bực dọc trút lên cộng đoàn.
Một sự an ủi khác đến từ cuộc đối thoại giữa Chúa Giêsu và Phêrô. Chúa không loại bỏ Phêrô vì tình yêu của ông còn giới hạn. Chúa đón nhận tình yêu nhỏ bé nhưng chân thành ấy và tiếp tục trao sứ mạng cho ông. Chúa cũng không đòi chúng tôi phải hoàn hảo trước rồi mới được sai đi. Ngài chỉ cần chúng tôi thành thật dâng cho Ngài tất cả những gì mình có: một tình yêu còn mong manh, một lòng trung thành còn yếu đuối, nhưng vẫn muốn thuộc về Chúa.
Từ kinh nghiệm được Chúa yêu thương, người nữ tu được mời gọi bước vào văn minh tình thương: yêu khi không ai bắt buộc phải yêu, phục vụ dù không được ghi nhận, tha thứ dù chưa nhận được lời xin lỗi, dành thời gian cho người cần được lắng nghe, và làm điều tốt không vì luật buộc nhưng vì tình yêu thôi thúc.
Đặc biệt, cái nhìn của Chúa dành cho Giakêu cũng mời gọi chúng tôi học lại cách nhìn nhau. Giakêu bị người đời khinh khi, nhưng Chúa đã ngước mắt lên nhìn ông bằng sự trân trọng. Chúa nhìn thấy nơi ông một khả năng trở về mà người khác không thấy. Ước gì mỗi chúng tôi cũng biết nhìn chị em bằng ánh mắt ấy: không dừng lại ở lỗi lầm hay giới hạn, nhưng nhận ra điểm sáng thánh thiện Chúa đang âm thầm gieo nơi mỗi người.
Giữa bao thao thức của đời sống và sứ vụ, hình ảnh Maria ngồi bên chân Chúa nhắc chúng tôi chọn lại “phần tốt nhất.” Chúa không phủ nhận việc phục vụ của Mácta, nhưng nhắc rằng mọi hoạt động sẽ trở nên nặng nề nếu không bắt nguồn từ việc ở lại với Ngài. Người tu sĩ có thể làm nhiều việc cho Chúa, nhưng lại ít ở với Chúa. Vì thế, điều quan trọng không chỉ là làm gì, nhưng là làm với trái tim nào, làm vì ai và để diễn tả nét đẹp nào của Đức Kitô.
Tuần tĩnh tâm khép lại, nhưng hành trình sống điều Chúa mời gọi mới thật sự bắt đầu. Lời Chúa vẫn vang lên như một lời dặn dò tha thiết: “Hãy ở lại trong tình thương của Thầy.”
Ở lại trong tình thương Chúa là chọn lựa phải được làm mới mỗi ngày: khi cầu nguyện khô khan, khi công việc không như mong đợi, khi sống âm thầm không được nhận biết, khi gặp va chạm trong tương quan và khi sự quảng đại phải trả giá bằng hy sinh.
Kết thúc tuần phòng, chị em chúng tôi không mang theo những quyết tâm lớn lao, nhưng ước mong gìn giữ những hoa trái nhỏ bé và cụ thể: trung thành hơn với giờ cầu nguyện, lắng nghe chị em nhiều hơn, bớt đi một lời phàn nàn, biết xin lỗi và tha thứ, phục vụ âm thầm hơn, biết nghỉ ngơi trong Chúa và can đảm trao lại cho Ngài những gì mình còn bám víu.
Chúa đã từng gọi: “Hãy đến mà xem.”
Và hôm nay, Chúa lại sai đi: “Hãy ra đi và sinh hoa trái.”
Nguyện xin Chúa Giêsu Thánh Thể tiếp tục là trung tâm đời sống, là nguồn mạch hiệp thông và là sức mạnh cho hành trình sứ vụ của Hội dòng. Xin cho những gì Chúa đã gieo trong tuần tĩnh tâm được lớn lên âm thầm trong từng chị em, để đời sống thánh hiến của chúng tôi trở nên dấu chỉ sống động của tình yêu, lòng thương xót và niềm vui Tin Mừng giữa lòng Giáo hội và thế giới hôm nay.
BTT HDNTCGSTT





