✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca. Lc 15,1-3.11-32
1 Khi ấy, các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giê-su để nghe Người giảng. 2 Thấy vậy, những người Pha-ri-sêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau : “Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng.” 3 Đức Giê-su mới kể cho họ dụ ngôn này :
11 “Một người kia có hai con trai. 12 Người con thứ nói với cha rằng : ‘Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng.’ Và người cha đã chia của cải cho hai con. 13 Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình.
14 “Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, 15 nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng ; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. 16 Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. 17 Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ : ‘Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói ! 18 Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người : ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, 19 chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy.’ 20 Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha.
“Anh ta còn ở đằng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để. 21 Bấy giờ người con nói rằng : ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa ...’ 22 Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng : ‘Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, 23 rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng ! 24 Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy.’ Và họ bắt đầu ăn mừng.
31 “Nhưng người cha nói với anh ta : ‘Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. 32 Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy.’”
Suy niệm
Trình thuật dụ ngôn người cha nhân hậu trong Tin Mừng theo thánh Luca không chỉ là câu chuyện về một người con hoang đàng, nhưng là mạc khải sâu thẳm về trái tim của Thiên Chúa. Khi những người Pha-ri-sêu xầm xì vì Đức Giê-su đón tiếp kẻ tội lỗi, Người đã kể câu chuyện này để cho họ – và cho mỗi chúng ta – thấy Thiên Chúa là ai.
Người con thứ ra đi không chỉ là rời khỏi nhà, mà là rời khỏi tình yêu, rời khỏi căn tính làm con. Anh muốn tự do nhưng lại đánh mất chính mình. Tội lỗi bao giờ cũng bắt đầu bằng một ảo tưởng: tưởng rằng xa Chúa thì mình sẽ hạnh phúc hơn. Nhưng kết thúc lại là cảnh chăn heo, đói khát, cô độc. Tuy nhiên, giữa đáy sâu của thất bại, một tia sáng lóe lên: “Anh ta hồi tâm.” Hồi tâm là khởi đầu của ơn cứu độ. Không phải vì anh còn xứng đáng, nhưng vì anh dám đứng lên trở về.
Điều làm chúng ta xúc động không phải chỉ là sự sám hối của người con, mà là phản ứng của người cha. Ông không đợi con về tới nhà mới nói chuyện phải trái. Ông “trông thấy từ đàng xa”, nghĩa là ông vẫn chờ. Ông “chạy ra”, nghĩa là ông chủ động. Ông “ôm cổ và hôn lấy hôn để”, nghĩa là ông tha thứ trước khi con kịp nói hết lời thú nhận. Tình thương ấy không tính toán, không so đo, không nhắc lại quá khứ. Đó là hình ảnh của Thiên Chúa – Đấng vui mừng vì một tội nhân hối cải hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần sám hối.
Nhưng dụ ngôn chưa kết thúc ở đó. Người anh cả mới là hình ảnh phản chiếu thầm lặng nơi lòng ta. Anh không bỏ nhà ra đi, nhưng lòng anh lại xa cha. Anh ở trong nhà mà không sống tình con thảo, chỉ sống như người làm công. Anh không vui khi em mình được cứu, vì anh đặt công trạng của mình làm thước đo tình thương. Và người cha cũng ra năn nỉ anh. Thiên Chúa không chỉ tìm người tội lỗi quay về, mà còn mời gọi những người “đúng luật” bước vào niềm vui của lòng thương xót.
Có lẽ trong đời sống mục vụ, trong việc chia sẻ Lời Chúa, bạn cũng từng thấy có lúc người ta đón nhận nồng nhiệt, có lúc lại lạnh nhạt hơn. Nhưng Tin Mừng hôm nay nhắc rằng điều quan trọng không phải là số người ở lại, mà là từng tâm hồn được “sống lại”. Một người trở về cũng đủ làm trời cao mở hội.
Mùa Chay là mùa đứng lên. Dù ta là người con thứ đang xa nhà, hay người con cả đang khép lòng, Chúa vẫn chờ. Ngôi nhà của Cha chưa bao giờ đóng cửa. Và bữa tiệc vẫn sẵn sàng cho bất cứ ai dám bước vào lòng thương xót.
Lời nguyện kết
Lạy Cha nhân hậu, xin cho con biết hồi tâm mỗi ngày, dám trở về khi vấp ngã, và mở rộng trái tim để vui mừng khi anh em con được sống lại. Amen.