Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.
24 Khi ấy, Đức Giê-su đến địa hạt Tia. Người vào một nhà nọ mà không muốn cho ai biết, nhưng không thể giấu được. 25 Thật vậy, một người đàn bà có đứa con gái nhỏ bị quỷ ám, vừa nghe nói đến Người, liền vào sấp mình dưới chân Người. 26 Bà là người Hy-lạp, gốc Phê-ni-xi thuộc xứ Xy-ri. Bà xin Người trừ quỷ cho con gái bà. 27 Người nói với bà : “Phải để cho con cái ăn no trước đã, vì không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho chó con.” 28 Bà ấy đáp : “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng chó con ở dưới gầm bàn lại được ăn những mảnh vụn của đám trẻ nhỏ.” 29 Người nói với bà : “Vì bà nói thế, nên bà cứ về đi, quỷ đã xuất khỏi con gái bà rồi.” 30 Về đến nhà, bà thấy đứa trẻ nằm trên giường, và quỷ đã xuất khỏi.
Suy niệm
“Chó con ở dưới gầm bàn lại được ăn những mảnh vụn của đám trẻ con.”
Tin Mừng hôm nay mở ra một cuộc gặp gỡ rất lạ, nhưng cũng rất đẹp. Đức Giê-su muốn ở ẩn, muốn tránh đám đông, nhưng nỗi đau của một người mẹ đã tìm được đường đến với Người. Bà không phải là người Do-thái, không thuộc dân được chọn, lại là người ngoại bang – theo quan niệm thời đó, bà ở “bên ngoài” lời hứa của Thiên Chúa. Thế nhưng, tình yêu dành cho con đã vượt qua mọi rào cản, khiến bà sấp mình dưới chân Đức Giê-su để xin ơn chữa lành.
Câu trả lời đầu tiên của Chúa nghe có vẻ cứng rắn: “Không được lấy bánh dành cho con cái mà ném cho chó con.” Nhưng đằng sau lời ấy không phải là sự khinh miệt, mà là một lời thử thách đức tin. Và chính lúc này, vẻ đẹp nơi người phụ nữ ấy tỏa sáng. Bà không tự ái, không bỏ đi, cũng không tranh luận cho bằng được. Bà khiêm tốn chấp nhận thân phận mình, nhưng không từ bỏ niềm tin. Bà tin rằng chỉ cần một chút thôi, một “mảnh vụn” ân sủng từ Chúa, cũng đủ để con bà được chữa lành.
Câu trả lời của bà vừa khiêm nhường vừa mạnh mẽ. Khiêm nhường vì bà không đòi quyền lợi; mạnh mẽ vì bà tin vào lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa. Chính niềm tin ấy đã chạm đến trái tim Đức Giê-su. Người không nói bà phải làm thêm điều gì, chỉ đơn giản khẳng định: “Vì bà nói thế…” — vì lòng tin đơn sơ nhưng bền bỉ ấy, phép lạ đã xảy ra.
Nhìn vào đời sống chúng ta, hình ảnh người mẹ ngoại bang ấy rất gần. Có những lúc ta thấy mình nhỏ bé, không xứng đáng, đầy thiếu sót, thậm chí xa Chúa. Có khi ta cầu nguyện hoài mà chưa thấy gì đổi khác. Tin Mừng hôm nay nhắc ta rằng: Chúa không đòi một đức tin hoàn hảo, Chúa đón nhận một đức tin khiêm tốn và kiên trì. Đôi khi, ta chỉ cần bám lấy Chúa bằng một lời cầu rất nhỏ, rất thật, rất chân thành.
Và còn một điều sâu hơn: phép lạ xảy ra không phải trước mắt mọi người, mà trong thinh lặng của mái nhà nhỏ bé. Khi người mẹ trở về, quỷ đã xuất khỏi con gái bà. Thiên Chúa thường hành động như thế: âm thầm, kín đáo, nhưng trọn vẹn. Điều quan trọng không phải là ta thấy ngay kết quả, mà là ta có đủ tin để bước tiếp và phó thác hay không.
Lời nguyện kết
Lạy Chúa Giê-su, xin cho con một đức tin khiêm nhường và bền bỉ như người mẹ ngoại bang năm xưa, để dù con nhỏ bé và yếu đuối, con vẫn luôn tin rằng chỉ cần một chút ân sủng của Chúa cũng đủ chữa lành và biến đổi đời con. Amen.