Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.
14 Sau khi ông Gio-an bị nộp, Đức Giê-su đến miền Ga-li-lê rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa. 15 Người nói : “Thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng.”16 Người đang đi dọc theo biển hồ Ga-li-lê, thì thấy ông Si-môn với người anh là ông An-rê, đang quăng lưới xuống biển, vì các ông làm nghề đánh cá. 17 Người bảo các ông : “Các anh hãy đi theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh trở thành những kẻ lưới người như lưới cá.” 18 Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà theo Người.19 Đi xa hơn một chút, Người thấy ông Gia-cô-bê, con ông Dê-bê-đê, và người em là ông Gio-an. Hai ông này đang vá lưới ở trong thuyền. 20 Người liền gọi các ông. Và các ông bỏ cha mình là ông Dê-bê-đê ở lại trên thuyền với những người làm công, mà đi theo Người.
SUY NIỆM
Tin Mừng hôm nay mở ra bằng một bối cảnh rất lặng lẽ nhưng cũng rất nghiêm trọng: “Sau khi ông Gio-an bị nộp.” Sự dữ xem ra đang thắng thế, tiếng nói ngôn sứ bị bóp nghẹt, và bóng tối tưởng như phủ xuống lịch sử. Nhưng chính trong lúc ấy, Đức Giêsu bắt đầu sứ vụ công khai của Người. Thiên Chúa không chờ khi mọi sự yên ổn mới hành động; trái lại, Người bước vào đúng lúc con người mong manh nhất.
Đức Giêsu đến miền Galilê và rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa. Lời rao giảng đầu tiên của Người được Tin Mừng ghi lại cách nguyên vẹn và súc tích:
“Thời kỳ đã mãn, và Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần. Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng.”
Đó không phải là lời đe dọa, nhưng là một lời mời gọi khẩn thiết. “Thời kỳ đã mãn” nghĩa là thời của ơn cứu độ đã đến; Thiên Chúa đang ở rất gần con người. Nhưng để đón nhận Triều Đại ấy, con người cần sám hối – quay trở về – và tin – đặt trọn cuộc đời mình vào Tin Mừng. Tin không chỉ bằng trí óc, mà bằng cả hướng sống.
Ngay sau lời rao giảng ấy, Đức Giêsu không tìm đến những nơi quyền lực hay học thuật, nhưng đi dọc theo biển hồ Galilê, nơi có những con người bình thường đang mải miết với công việc hằng ngày. Người thấy ông Simôn và ông Anrê đang quăng lưới, rồi Người nói với các ông:
“Các anh hãy đi theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh trở thành những kẻ lưới người như lưới cá.”
Lời gọi ấy thật đơn sơ, không hứa hẹn vinh quang, cũng không giải thích dài dòng. Nhưng Tin Mừng cho biết phản ứng của các ông:
“Lập tức hai ông bỏ chài lưới mà theo Người.”
Sự “lập tức” ấy không phải là bốc đồng, mà là dấu chỉ của một con tim đã sẵn sàng. Khi nghe được tiếng gọi của Chúa, các ông nhận ra rằng có một điều còn quý hơn cả nghề nghiệp, hơn cả sự bảo đảm quen thuộc: đó là chính Đức Giêsu.
Rồi Người tiếp tục đi xa hơn, gọi ông Giacôbê và ông Gioan, những người đang vá lưới trong thuyền. Tin Mừng kể tiếp một chi tiết rất mạnh:
“Các ông bỏ cha mình là ông Dê-bê-đê ở lại trên thuyền với những người làm công, mà đi theo Người.”
Theo Chúa đôi khi đòi hỏi những chọn lựa đau đớn, những từ bỏ rất thật, rất cụ thể. Không phải vì coi nhẹ gia đình hay trách nhiệm, nhưng vì đặt Thiên Chúa ở vị trí ưu tiên tuyệt đối. Ơn gọi nào cũng mang nơi mình một cuộc “ra đi”, để bước vào một hành trình mới với Chúa.
Đối với mỗi chúng ta hôm nay, lời gọi “Hãy theo tôi” vẫn đang vang lên giữa đời sống thường ngày: trong công việc, trong gia đình, trong bậc sống riêng của mỗi người. Có thể chúng ta không được mời bỏ lưới theo nghĩa vật chất, nhưng được mời buông bỏ những gì đang trói buộc con tim, để sống Tin Mừng cách tự do và trọn vẹn hơn.
Tin Mừng hôm nay không hỏi chúng ta đã làm được gì cho Chúa, mà hỏi rằng: ta có sẵn sàng để Chúa bước vào đời mình và thay đổi hướng đi của ta hay không.
LỜI NGUYỆN KẾT
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết lắng nghe tiếng Chúa gọi giữa đời thường, và đủ can đảm bỏ lại những gì cản trở chúng con theo Chúa trọn vẹn hơn. Amen.