✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô (Mc 3,7-12)
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô. Mc 3,7-12
7 Khi ấy, Đức Giê-su cùng với các môn đệ lui về phía Biển Hồ. Từ miền Ga-li-lê, người ta lũ lượt đi theo Người. Và từ miền Giu-đê, 8 từ Giê-ru-sa-lem, từ xứ I-đu-mê, từ vùng bên kia sông Gio-đan và vùng phụ cận hai thành Tia và Xi-đôn, người ta lũ lượt đến với Người, vì nghe biết những gì Người đã làm. 9 Người đã bảo các môn đệ dành sẵn cho Người một chiếc thuyền nhỏ, để khỏi bị đám đông chen lấn. 10 Quả thế, Người đã chữa lành nhiều bệnh nhân, khiến tất cả những ai có bệnh cũng đổ xô đến để sờ vào Người. 11 Còn các thần ô uế, hễ thấy Đức Giê-su, thì phủ phục trước mặt Người và kêu lên : “Ông là Con Thiên Chúa !” 12 Nhưng Người cấm ngặt chúng không được tiết lộ Người là ai.“Vì Người đã chữa nhiều kẻ đau ốm, nên ai ai cũng xô đến để sờ vào Người.” (Mc 3,10)
Suy niệm
Câu Tin Mừng này cho ta thấy một hình ảnh rất thật về con người: con người luôn mang trong mình những vết thương. Đám đông tìm đến Đức Giê-su không phải vì họ đã hoàn hảo, nhưng vì họ đang đau. Có người đau nơi thân xác, có người đau nơi tâm hồn, có người mang những vết thương không ai nhìn thấy. Và điều làm họ liều mình chen lấn, xô đẩy, không phải vì tò mò, mà vì một khát vọng rất sâu: chỉ cần được chạm vào Chúa.
“Để sờ vào Người.” Đó là một cử chỉ rất đơn sơ, rất nhỏ bé, nhưng lại chứa đựng niềm tin mãnh liệt. Họ không đòi Chúa phải nói lời nào cao siêu, không đòi phép lạ lớn lao. Họ chỉ tin rằng: nếu được chạm vào Người, đời họ sẽ khác. Có lẽ họ không biết chính xác mình sẽ được chữa lành thế nào, nhưng họ tin rằng nơi Đức Giê-su có một nguồn sống.
Câu Tin Mừng này cũng soi chiếu lại đời sống đức tin của chúng ta hôm nay. Có những lúc ta đến với Chúa không phải vì yêu mến sâu xa, mà vì đang đau, đang mệt, đang bế tắc. Và đôi khi ta ngại điều đó, nghĩ rằng như thế là đức tin còn non yếu. Nhưng Tin Mừng hôm nay cho thấy: Chúa không chê những người đến với Người vì đau khổ. Trái lại, chính nỗi đau đã mở ra cánh cửa cho ân sủng.
Điều đáng buồn là nhiều khi ta đau, nhưng lại không đến với Chúa. Ta tìm đủ mọi cách khác để khỏa lấp, để quên đi, để tự chữa lành mình. Ta quên rằng Chúa vẫn ở đó, lặng lẽ, sẵn sàng cho ta được chạm vào. Chạm không chỉ bằng tay, mà bằng lời cầu nguyện chân thành, bằng một giây phút thinh lặng, bằng một tiếng kêu thầm trong lòng.
Nhưng Tin Mừng cũng đặt ra cho ta một câu hỏi khác: khi người khác đau, họ có thể “chạm” được vào Chúa nơi ta không? Hay sự khép kín, lạnh lùng, bận rộn của ta đã vô tình đẩy họ ra xa? Nếu Chúa đang tiếp tục chữa lành thế giới hôm nay, thì rất nhiều lần Người muốn làm điều đó qua chính chúng ta.
Lời nguyện
Lạy Chúa Giê-su, xin cho con biết chạy đến với Chúa khi con đau yếu, và xin cho con cũng trở nên nơi để người khác có thể chạm vào lòng xót thương của Chúa. Amen.