Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.
14 Khi ấy, một người trong Nhóm Mười Hai tên là Giu-đa Ít-ca-ri-ốt, đi gặp các thượng tế 15 mà nói : “Tôi nộp ông Giê-su cho quý vị, thì quý vị muốn cho tôi bao nhiêu.” Họ quyết định cho hắn ba mươi đồng bạc. 16 Từ lúc đó, hắn cố tìm dịp thuận tiện để nộp Đức Giê-su.
17 Ngày thứ nhất trong tuần bánh không men, các môn đệ đến thưa với Đức Giê-su : “Thầy muốn chúng con dọn cho Thầy ăn lễ Vượt Qua ở đâu ?” 18 Người bảo : “Các anh đi vào thành, đến nhà một người kia và nói với ông ấy : “Thầy nhắn : thời của Thầy đã gần tới, Thầy sẽ đến nhà ông để ăn mừng lễ Vượt Qua với các môn đệ của Thầy.” 19 Các môn đệ làm y như Đức Giê-su đã truyền, và dọn tiệc Vượt Qua.
20 Chiều đến, Đức Giê-su vào bàn tiệc với mười hai môn đệ. 21 Đang bữa ăn, Người nói : “Thầy bảo thật anh em, một người trong anh em sẽ nộp Thầy.” 22 Các môn đệ buồn rầu quá sức, lần lượt hỏi Người : “Thưa Ngài, chẳng lẽ con sao ?” 23 Người đáp : “Kẻ giơ tay chấm chung một đĩa với Thầy, đó là kẻ nộp Thầy. 24 Đã hẳn Con Người ra đi theo như lời đã chép về Người, nhưng khốn cho kẻ nào nộp Con Người : thà nó đừng sinh ra thì hơn !” 25 Giu-đa, kẻ nộp Người cũng hỏi : “Ráp-bi, chẳng lẽ con sao ?” Người trả lời : “Chính anh nói đó !”
Suy Niệm
Trong bữa tiệc ấy, mọi sự bên ngoài vẫn rất bình thường: các môn đệ quây quần, cùng ăn, cùng nói. Nhưng trong lòng Đức Giê-su, một nỗi xao xuyến sâu kín đang dâng lên.
Người biết rõ.
Biết ai sẽ phản bội.
Biết điều gì đang đến.
Biết con đường thập giá đang ở ngay trước mặt.
Nhưng điều làm Người đau không phải chỉ là cái chết… mà là sự phản bội đến từ chính người thân cận.
Giu-đa không ở xa. Anh đang ngồi đó.
Cùng ăn một đĩa.
Cùng chia một bữa.
Cùng sống trong một không gian thân tình.
Chính điều đó làm nỗi đau của Đức Giê-su trở nên âm thầm mà sâu thẳm.
Người nói: “Một người trong anh em sẽ nộp Thầy.”
Không phải là một lời kết án, nhưng là một tiếng nói từ trái tim đang bị tổn thương.
Đó là nỗi đau của một tình yêu bị từ chối.
Nỗi đau khi trao đi tất cả… mà không được đón nhận.
Và điều lạ lùng là:
Đức Giê-su không ngăn Giu-đa.
Không vạch trần anh trước mặt mọi người.
Không giữ anh lại.
Người chỉ nói… và để anh tự chọn.
Trong sâu thẳm, dường như vẫn có một sự chờ đợi:
biết đâu anh sẽ dừng lại…
biết đâu anh sẽ quay về…
Nhưng Giu-đa vẫn bước đi.
Còn với các môn đệ khác, Đức Giê-su cũng thấy trước sự yếu đuối của họ.
Người biết họ sẽ sợ hãi, sẽ bỏ chạy, sẽ chối Thầy.
Nhưng Người vẫn ngồi đó, vẫn yêu, vẫn trao ban.
Không trách móc.
Không rút lại tình thương.
Chỉ có một tình yêu đi đến cùng.
Chính lúc ấy, Đức Giê-su đang sống trọn điều sâu thẳm nhất:
yêu khi không được đáp lại,
trung tín khi bị phản bội,
vẫn trao ban dù biết mình sẽ bị bỏ rơi.
Và nơi đó, tình yêu của Thiên Chúa được tỏ lộ rõ ràng nhất.
Giữa tất cả, mỗi người được mời gọi dừng lại:
Có khi nào tôi vẫn ở gần Chúa, nhưng lòng lại xa dần?
Có khi nào Chúa vẫn chờ tôi, mà tôi cứ chần chừ chưa quay về?
Có khi nào tôi làm Chúa buồn… mà chính tôi cũng không nhận ra?
Đức Giê-su vẫn yêu, vẫn chờ, vẫn mở ra con đường trở về.
Lời nguyện
Lạy Chúa Giê-su, xin cho con biết cảm được nỗi lòng của Chúa, để con không vô tâm trước tình yêu của Chúa. Xin giữ con luôn ở lại trong tình yêu ấy, và biết trở về mỗi khi con lạc xa. Amen.